Sau khi Tuyên Hoài Phong bị bệnh, rất nhiều bạn bè tới thăm nom y.
Âu Dương Thiến đã tới hai lần, mỗi lần đều mang tới một bó hoa tươi mang đậm phong cách châu Âu, nghe bác sĩ nói bệnh nhân không thích hợp cho việc thăm hỏi, gương mặt cô lộ vẻ lo âu, hỏi bác sĩ hai câu liền gửi hoa ở lại, còn mình thì lặng lẽ rời đi.
Những đóa hoa đó tươi đẹp quyến rũ, dịu dàng yêu kiều, nõn nà mềm mại, chỉ tiếc rằng hồng nhan trước nay đều bạc mệnh, mới vừa tới tay Tống Nhâm đã bị ném vào thùng rác.
Vừa lúc Hoàng Ngọc San đi lên cầu thang bước về phía này, cô tiếc rẻ nói: “Đúng là chà đạp đồ đạc mà. Nhìn giấy bóng màu và ruy băng bên ngoài bó hoa, xem ra không phải thợ chăm hoa đưa tới rồi, là mua từ cửa hàng hoa tây dương đấy. Sợ rằng bó hoa thế này phải đến hai mươi ba mươi đồng đấy, đủ cho một gia đình bình thường tiêu xài cả tháng.”
Tống Nhâm đáp: “Quan tâm nó tây hay không tây làm gì, tâm trạng tổng trưởng đang xấu, tuyệt đối không được đưa đồ mà bà cô họ Âu Dương này đem tới vào phòng bệnh của Tuyên phó quan, gây chú ý. Nếu cô em thích thì cô em nhặt đi.”
Hoàng Ngọc San nói: “Cho dù em nghèo, em cũng chẳng tội gì phải nhặt thứ người ta ném đi.”
Tâm trạng Thái Bình cũng chẳng tốt đẹp gì, hắn cau chặt mày, đứng bên cạnh ngăn Hoàng Ngọc San nói tiếp, hỏi Tống Nhâm: “Rốt cuộc Hoài Phong sao rồi?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944227/quyen-1-chuong-12-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.