Phòng bếp nhanh chóng đưa đồ ăn tới.
Người hầu đi vào phòng, bày đồ ăn lên mặt bàn, múc một bát cháo hoa, sau đó mời Tuyên Hoài Phong tới ăn.
Tuyên Hoài Phong ngồi xuống, cầm bát lên tay bỗng cảm thấy hơi nóng, lại buông xuống, quay đầy nhìn Bạch Tuyết Lam, nói: “Anh đã ăn chưa?”
Bạch Tuyết Lam ngẩn ngơ, bật cười nói: “Cũng phải, quên ăn rồi.”
Lập tức xuống giường, ngồi xuống bên cạnh, kêu người hầu sắp bát đũa, cũng lấy cho hắn một bát cháo hoa.
Tuyên Hoài Phong nhìn mấy món trên bàn, tất cả đều là đồ ăn thanh đạm, nói với Bạch Tuyết Lam: “Anh cũng ăn những món thanh đạm như vậy sao? Kêu phòng bếp nấu một chút đồ ăn mặn rồi mang tới đây đi.”
Bạch Tuyết Lam hỏi lại: “Sao nào, cậu là người thích những món thanh đạm, còn tôi nhất định phải theo chủ nghĩa “ăn thịt” thấp hèn hay sao?”
Tuyên Hoài Phong không nhịn cười được: “Có ý tốt đề nghị với anh một câu, cần gì phải đưa vấn đề lên cao như vậy. Huống chi, người ăn mặn cũng đâu có thấp hèn như anh nói. Theo như nhận xét của các nhà khoa học phương tây, trong sơ đồ động vật, loài ăn thịt còn phát triển với hình thái cao hơn nhiều so với động vật ăn cỏ, hơn nữa..” Y quét mắt nhìn Bạch Tuyết Lam một chút, hơi mím môi.
Nói một lúc, cháo đã hơi lạnh, y bưng bát, lẳng lặng uống một ngụm.
Bạch Tuyết Lam nhìn môi của y nhẹ nhàng đặt lên miệng bát, đôi môi đỏ nhạt như cánh hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-1-doat-ngoc/2293064/quyen-3-chuong-28-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.