Gió đêm lồng lộng, suốt cả dọc đường, tiếng lá rơi xào xạc không ngừngvang lên bên tai. Ta cũng chẳng biết tại sao thời tiết lại thay đổinhanh đến thế. Cơn mưa mùa thu lặng lẽ, hoa viên vẫn tối đen như mực,chỉ duy nhất những ngọn đèn mờ ảo trong vương phủ là tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt. Mưa càng lúc càng lớn, gió thổi mạnh, đường đi đầy bùn đất,trơn trượt nên khó đi hơn mọi khi.
Ta càng lúc càng chạy nhanhhơn, đôi giày vải đã ướt sũng nước mưa và lấm lem bùn đất. Hai ống quầnta bùn bắn ướt đẫm, cả người ta chìm trong sương lạnh giá. Thế nhưng lúc này ta chẳng bận tâm điều gì, cứ chạy thục mạng về phía trước. Đườngtrơn, trượt ngã, ta lại bò dậy chạy tiếp. Nước mưa đã nhạt nhòa hai mắt, ta đưa tay dụi đi rồi lại tiếp tục chạy.
“Vương gia có lệnh, không cho bất cứ ai vào thư phòng.”
“Ta có việc rất gấp, để muộn sẽ không kịp.”
“Ngươi là cái gì chứ, một kẻ dưới thấp hèn mà cũng dám nói chuyện gấp sao?”
“Cút đi!” Nhìn đám thị vệ nhất định không chịu tránh đường, ta tức giận thét lớn.
“Ngươi bảo ai cút hả?” Tên thị vệ tức giận đẩy ta ngã sõng xoài dưới đất. tabất lực nằm dưới cơn mưa lạnh. Đúng lúc này, một chiếc kiệu lộng lẫy hạxuống. Đám thị vệ nhanh chóng cung nghênh Hoàng Phủ Liễu Nhi vào trong.Nhìn cánh cửa dần được mở ra, ta nhớ lại những cánh tay ngăn chặn mìnhlúc nãy, bỗng cảm thấy cực kỳ chua xót, khoảng cách giữa một Hoàng tử và một ăn mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-than-trom/2398107/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.