Ánh đèn, bóng trúc, Phật cổ, trong ngôi tự nghi ngút khói hương, hoa cỏ tươi thắm.
Ta đứng nép bên ngoài phòng thiền của ngôi tự, nhìn sấp kinh văn đã nhuốmmàu thời gian. Tiếng mõ liên hồi, kinh tụng đều đặn, ngôi tự thiêngliêng mà thanh tịnh lạ thường. Tự Đôn Hoàng do không ở trong thành, nênngười Trường An rất ít khi tới đây. So với ngôi tự Võng Cực, Đại Từ Ân,Ngọa Long, Đại Hưng Thiện trong thành và ngôi tự Thanh Long ở cửa phíaNam, thì nơi đây có thể coi là hương khói nhạt nhòa.
“Mong rằngPhật tổ phù hộ cho con gái ta và Tần vương Điện hạ sớm sinh quý tử.”Trong phòng thiền vọng ra một giọng nói khiến tim ta đập nhanh dịthường. Lẽ nào, người trong phòng chính là vị phu nhân vừa đi trên đường khi nãy? Nhớ lại tên ăn mày kia nói bà có trái tim bồ tát, ta đột nhiên nảy ra ý định.
“Hãy để ta chết đi, ta không muốn sống nữa…” Taquyết định diễn vở kịch giả bộ đáng thương. Ta vừa khóc vừa thét, xôngthẳng vào phòng thiền, cũng chẳng để tâm đến những người xung quanh, đâm thẳng về phía tượng Phật.
“Đúng là tạo nghiệt! Mau, mau ngănlại!” Vị phu nhân đó lo lắng gọi người. Trong khi đám hòa thượng miệngkhông ngừng a di đà phật.
“Đừng có cản ta! Phụ mẫu ta đều đã chết cả, giờ ca ca, tỷ tỷ cũng chết rồi, ta sống trên đời còn có ý nghĩa gì chứ?”
“Công tử, xin hãy từ từ nói chuyện, có gì khó khăn nói ra, chúng ta biết đâulại giúp được. Nơi Phật môn thánh địa, hà tất phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-than-trom/2398109/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.