Chương trước
Chương sau
Tiếu Nhiên phủ!
”Hoan Nhi, thật sự là hiểu lầm thôi” Hàn Khiết Luân Vội vã chạy theo Sở HoanHoan, cho dù có mất hình tượng cũng không đáng bằng mất lòng nữ nhânnày. Hắn đang khổ sở vì chưa giải hòa được chuyện kia lại đến chuyện nọ, có phải hay không đây là báo ứng đang muốn hắn trả?
Xem như chưa từng nghe thấy, bước chân vẫn tiến về phía trước, Sở Hoan Hoan chánnản, hắn với nàng quen thân lắm sao? Hoan nhi? Thật không có phúc đểhưởng. Chỉ mong thời gian một tháng kế tiếp qua nhanh, để có thể trở vềnhững ngày tháng bình yên tại Lăng Gia.
”Hoan nhi...” Không cáchnào khác, đành nắm lấy bàn tay để bắt buộc nàng dừng bước. Nữ nhân nàyvì sao luôn bỏ mặt hắn như thế? Có phải vì sự khác biệt, khiến cảm giácchinh phục được trỗi dậy?
”Muốn gì?” Một tháng qua bị hắn bámdính, sức chịu đựng kia cực kỳ quá tải, giờ còn lôi lôi kéo kéo? Đừngnên khơi dậy sự bạo lực bấy lâu ngủ quên trong nàng nhé, có chuyện gìcũng đừng than trách.
”Nàng..nàng hãy nghe ta giải thích...” Nhìn vào gương mặt mang tính chất khủng bố, lời nói ra cứ nhỏ dần nhỏ dầnrồi mất hút. Cứ như một phu quân bị nương tử ruồng bỏ, muốn bao nhiêuđáng thương thì có bấy nhiêu.
”Giải thích? Về điều gì?” Việc củanàng chỉ cần làm tốt bổn phận, chuyện của "chủ" nàng cần chi quản? Vớilại, hắn là ai? Tam Vương Gia với danh xưng "Bá Vương" ai dám mạo phạm?Kẻ nào muốn hiểu lầm? Chắc ngại mạng sống quá dài rồi.
”Về...những nữ nhân kia” Sáng nay vào cung chầu triều, tranh thủ rút ngắn thời gian để có thể về sớm, chỉ là chưa xong chuyện nào, lại nhận được tin thuộchạ thông báo có ba nữ nhân tìm đến khóc lóc nỉ non, bảo rằng...đã manghài nhi của hắn =.=(Ba người =)))
”Liên quan gì ta?” Nữ nhân củahắn, cần gì giải thích với nàng? Hay là...định khoe tài năng lợi hại như thế nào mới có thể cùng lúc làm cho cả ba mang hài tử? Đại ca, nếu muốn tự kỉ thì tìm phòng nào đó vào góc tường mà thực hiện đi, không cầngiải thích đâu.
”Nàng ghen?” Theo kinh nghiệm lâu năm tích góplại đem ra phân tích, nếu một nữ nhân tức giận nữ nhân khác vì một namnhân, cho thấy, nữ nhân đó đang có tình cảm với nam nhân, suy luận cuốicùng, hành động như vậy chính là, nữ nhân đó đang ghen.
Khóe môico giật, Sở Hoan Hoan không tin vào tai chính mình nữa, nhìn Hàn KhiếtLuân với vẻ quái vật ở trước mặt. Hắn nói...nàng ghen? Có nên khen mứcđộ suy luận thông minh của hắn bị rò rỉ không? Hay là...đã nhiễm phảimầm móng hoang tưởng từ người khác? Dạo gần đây bệnh này khá phổ biến à.
”Ngươi...đã uống thuốc chưa?” Đáng thương, ít ra hắn cũng là một trong bảy mỹ namcao thủ đệ nhất tứ quốc, lại mang trong người căn bệnh hư ảo như vậy.Thật uổng phí đóa hoa của tổ quốc.
”Uống thuốc?” Chẳng phải đangnói về nàng? Sao lại hỏi hắn như vậy. Uống thuốc? Tinh lực hắn rấttốt,chân khí đang dồi dào, dáng người phải nói là uy phong lẫm liệt,chẳng có thứ gì xâm nhập, làm sao cần phải uống? =.=
”Chẳng phảingươi đang bị hoang tưởng?” Nếu không vì sao lại bảo nàng ghen? Bởi vìhắn quá tự tin với bản thân, hay nghĩ nàng dễ dàng bị bề ngoài hào hoabên trong hào hố đen tối kia lừa gạt?
”Ta...” Hoang tưởng? Cũngcó thể. Từ trước đến nay, người khác luôn chủ động quấn quanh, tìm mọicách lấy lòng, chỉ mong được hắn chú trọng đến. Chẳng phải lúc này cũngnghĩ như vậy sao? Rất đáng tiếc, đây là hiện tại, điều đó xảy ra trongquá khứ.
”Nếu không còn gì ta đi làm việc, nên nhớ chúng ta chỉcòn một tháng là chấm dứt điều kiện” Đúng, đó mới chính là vấn đề cầnbàn đến, còn nữ nhân? Hắn thích ai, có nữ nhân nào là chẳng cần bận tâm. Nàng vẫn chưa muốn mình làm vật hi sinh trong cuộc phong tình của hắn.
”Hoan....” Bóng dáng nhỏ bé không chút quan tâm rời đi, bỏ lại một mình Hàn KhiếtLuân với một mớ hỗn độn. Một tháng qua khó khăn lắm mới làm nàng giảmbớt khó chịu khi đối mặt. Hiện tại thì sao? Gương mặt phút chốc ánh lênnguy hiểm. Hiện tại không phải vì một đám nữ nhân kia thì làm gì đếnnỗi?
Ba nàng ta là ai? Vì sao có lá gan lớn như vậy? Dám đem rắcrối đến? Nếu biết kẻ đứng sau, nhất định phải đem ra băm vằm từng mảnh.Đắc tội hắn không sao, nhưng dám dùng cách chia rẻ hắn với Hoan Nhi?Chết cũng phải lôi cổ lên để giết thêm lần nữa >”<
******
”Hắc xì..hắc xì..hắc xì” Chẳng biết bị ai nói xấu sau lưng, Phượng Kỳ đaukhổ sụt sịt cái mũi cứ nhảy liên tục.Thật là, chẳng phải dạo này nàngthường xuyên làm chuyện tốt hay sao? Lý gì cứ làm khổ cái mũi như thế.Có phải vì làm nhiều chuyện tốt, nên người ta sùng bái nhắc đến? =”=
”Kỳ Nhi, nàng không khỏe?” Hàn Ngôn Duẫn yêu chiều lấy chiếc khăn nhẹ nhàng giúp nàng chùi sạch chất lỏng trên mũi. Thời tiết tốt thế này vì saolại bị cảm? Xem ra cần tìm đại phu kê toa rồi.
”Ta không sao,Duẫn, chàng nói vụ cá cược của chúng ta ai sẽ thắng?” Nói đến điều này,trong mắt nàng ánh lên sự chờ đợi. Người ta thường nói, phụ nữ có giácquan đặc biệt trong chuyện tình cảm, bản thân cũng muốn thử xem thế nào.
”Sẽ biết nhanh thôi, nàng chú ý thân thể” Ai thắng thua, đối với hắn khôngquan trọng bằng sức khỏe Phượng Kỳ. Nhưng nếu nàng cảm thấy nhàm cháncần tìm trò tiêu khiển, hắn cũng không ngại tặng đệ đệ một bất ngờ.
”Theo ta thấy, chắc chắn Lão Tam sẽ bị xử đẹp” Vui khi người gặp họa, nàngkhông chút tình cảm hả hê trên nỗi đau người khác. Cái tên Hàn KhiếtLuân này cũng nên dạy một bài học về cái trò trêu hoa ghẹo nguyệt.
Tuy gặp Sở Hoan Hoan có hai lần khi cùng lão Tam vào cung giúp Hàn NgônDuẫn quản việc triều chính trong thời gian chuẩn bị lễ thành thân củaLăng Lạc Nhân, nhưng Phượng Kỳ dám chắc, Hàn Khiết Luân thực sự phảilòng nữ nhân này.
Quả thật không sai, điều kiện đưa ra, sau nàyhắn phải thú Sở Hoan Hoan cho bằng được. Chỉ có điều...quá khứ phong lưu của hắn cũng nên để nàng ta biết rõ, kết quả thế nào...thật sự háo hức.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.