Triệu hoàng hậu ngạt thở, vô thức muốn chặn miệng Vân Quán Ninh lại: “Hoàng thượng, ban nãy thần thiếp thấy người tức giận, nhưng đã xảy ra chuyện gì thế ạ?”
“Còn có thể xảy ra chuyện gì nữa?”
Mặc Tông Nhiên khó chịu liếc nhìn bà ta một cái: “Hậu cung không yên, trẫm làm sao có thể yên tâm giải quyết chuyện tiền triều được chứ?!”
“Tuy nhiên, Hoàng hậu hỏi câu này rất hay”
Trái tim của Triệu hoàng hậu đang treo lơ lửng trên không trung.
Nhìn vẻ mặt của Mặc Tông Nhiên, không giống như đang nổi giận với bà ta.
Nhưng nghe giọng điệu này, hình như có gì đó không ổn!
Bà ta thận trọng nhìn ông ấy: “Hoàng thượng...”
“Hoàng hậu là chủ hậu cung, thế mà những chuyện vụn vặt này vẫn phải cần trẫm tự mình xử lý! Xem ra, ngôi vị hoàng hậu ngồi thoải mái quá chứ nhỉ?”
Mặc Tông Nhiên nặng nề liếc nhìn bà ta một cái.
Bây giờ, Triệu hoàng hậu có thể chắc chắn rằng Mặc Tông Nhiên đang nổi giận...
“Nếu là chuyện của hậu cung mà trẫm còn cần phải đích thân xử lý, thì trẫm cũng không một hoàng hậu như nàng nữa!”
Nói rồi, Mặc Tông Nhiên nhìn về phía Trương ma ma đang bất tỉnh, thấp giọng mắng: “Cái thứ chẳng làm được gì ra hồn mà chỉ toàn chuốc lấy thất bại!”
Cũng không biết câu này là đang mắng Triệu hoàng hậu hay là mắng Trương ma ma nữa...
Tóm lại, mặt của Triệu hoàng hậu đỏ bừng hết cả lên.
Mặt bà ta nóng bừng, hồi lâu vẫn không thể nói được gì.
Trong lòng Vân Quán Ninh chế nhạo.
Xem ra nàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-buong-binh-la-than-y/601787/chuong-644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.