Hàn Phỉ lắc đầu một cái, nói: "Ta không có đoạn ký ức này."
Dần Phỉ đại sư cũng không biết nên nói tiếp như thế nào.
Hàn Phỉ cười khổ một tiếng, nói: "Nghe ngài nhắc đến chuyện này, ta có thể khẳng định một chuyện."
Dần Phỉ đại sư không nhịn được hỏi: "Chuyện gì?"
Hàn Phỉ nhẹ nhàng nói: "Kí ức của ta đã bị thay đổi."
Lần này, là Dần Phỉ đại sư kinh ngạc.
Trước đây, Hàn Phỉ đã từng hoài nghi, nhưng lại không thể khẳng định, cũng không dám suy đoán, dù sao từ việc tách rời đến lúc phục chế ký ức, đều là một tay nàng làm, sẽ không có chút sai lầm nào mới phải. Thế nhưng theo thời gian từng chút một trôi qua, nàng phát hiện kí ức của nàng có những đoạn trở nên trắng xóa, luôn có chút không tự nhiên, dùng thuật ngữ hiện đại mà nói thì chính là, ký ức của nàng đã bị chỉnh lý qua, có một số đoạn đã bị cắt bỏ, chính xác hơn là bị loại bỏ khỏi dòng kí ức. Cho tới bây giờ Dần Phỉ đại sư nói, Hàn Phỉ nỗ lực nhớ lại tất thảy, thế nhưng cái gì cũng không nhớ ra được, thậm chí đầu còn phát đau, tiềm thức đã không thể tìm thấy những đoạn kí ức đã mất này.
"Nhưng ta không biết là do ai làm, ngay cả đã quên cái gì ta cũng không biết."
Dần Phỉ đại sư sâu sắc liếc nhìn Hàn Phỉ, nói: "Vậy bây giờ nên làm gì?"
Hàn Phỉ lắc đầu một cái, khóe miệng nụ cười có chút cay đắng, nói: "Ta không biết, ta sẽ đi tìm kiếm đáp án này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-se-giam-beo-ma/919612/chuong-754.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.