Lạc Nguyệt tròng mắt lóe sáng, nhưng lại nhanh chóng tối đi, mẹ ơi,dày đặc ám vệ trông coi, Lâm Thiên Nguyệt chính thống mới có thể tự dora vào chứ bằng nàng, muốn tự tung tự tác lật tung phủ tìm kiếm chẳngkhác nào lên trời. Không được, nàng phải lập tức nghĩ cách, có cách nàođể hoạt động của mình không bị giám sát. Con mẹ nó, đã thế bệnh quáng gà lại tái phát, đêm tối không thể động, làm ăn được gì bây giờ? Bụng lạiréo rắt, chén cháo khi nãy quả là rất ít a.
Tiểu Liễuhai mắt tròn to nhìn tiểu thư, cũng là thức thời đứng lên nói “Nô tỳ bảo nhà bếp làm thức ăn tối cho người, sẽ nhanh chóng quay lại”.
Thời khắc chân Tiểu Liễu rời khỏi phòng, một luồng gió thổi mạnh, vậy ngọnnến tắt ngấm, Lạc Nguyệt hoảng sợ hai tay khua loạn trong không khí nóilớn “Tiểu Liễu, thắp đèn, nhanh chút thắp đèn”.
Ti lão dán mặt gần vào Lạc Nguyệt, hai mắt hân hoan, cũng là muốn cùng nha đầu kia dãn hòa, đưa tay phá bỏ phong ấn. Lạc Nguyệt ánh mắt nhìn về Tilão, tức tốc tiện tay nắm chặt gối ném về lão mắng lớn “Ném chết lãongoan đồng, ném chết ông”. Nàng thân thể lay động nhanh nhẹn lưu loátđem toàn bộ vật dụng ném phăng, một khắc không trúng mục tiêu càng lồnglộn quyết tuyệt.
Ti lão thân thể thoát ẩn thoát hiện cùng Lạc Nguyệt phân bua “Nha đầu, từ từ nói a, yểu điệu a yểu điệu, từ từ nói…”
Lạc Nguyệt nhanh chóng đuổi tới, nhất định không buông tha, cứ như vậy bước chân rời khỏi sương phòng, tiến ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-ga/3195316/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.