Cái chân giò bóng mỡ rơi dưới chân người.
"Ngươi là con nhà ai? Đói thì nên về nhà."
Giọng nói như ngọc chạm vào nhau, trong trẻo dễ nghe.
"Ta là Oản Oản."
Ta chăm chú nhìn cái chân giò trên đất, nuốt nước bọt.
"Ca ca không cho ta ăn nhiều, mẫu thân nói phải chú ý nghi thái... nhưng nghi thái là gì, ta chưa tìm thấy."
Ta rụt rè chỉ vào.
"Cái đó... ta có thể ăn không? Rơi trên đất, ch.ó nhỏ ăn sẽ bị đau bụng."
Người hơi ngẩn ra: "Dơ rồi, không thể ăn."
"Ăn được mà."
Ta vỗ vỗ bụng mình: "Thu Ý tỷ tỷ thường cho ta ăn đồ dưới đất, nàng ấy nói... ta chỉ xứng ăn những thứ đó thôi.”
Nụ cười trên mặt Bồ Tát chợt nhạt đi.
Người quay lưng gọi tùy tùng, giọng nói trầm xuống: "Đi tra xem, đây là con nhà ai."
Tùy tùng nhìn ta kỹ lưỡng một cái, lộ vẻ kinh ngạc.
"Vương gia, đây hình như là... muội muội của Thẩm Tĩnh Chi. Nửa năm trước hạ chức còn thấy hắn bế cô bé ra ngoài, nghe nói sau này bị té ngã làm thương đầu, sao giờ lại..."
"Mới chỉ nửa năm thôi mà."
Bồ Tát, không, mặt Vương gia lạnh như băng.
"Quả là một vị Hồng Lư Tự Thiếu Khanh phong lưu lỗi lạc."
Người nhìn ta một lần nữa, ánh mắt phức tạp: "Nếu muội muốn ăn, thì đứng dậy ăn. Từ nay về sau, không được phép quỳ trên đất để ăn thứ gì."
Ta ngơ ngác bò dậy.
Vương gia sai người mang đến những đĩa bánh ngọt, kiểu dáng tinh xảo, mùi thơm quyến rũ.
Người lại lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-den-lam-muoi-muoi-cho-ngai-day/5076057/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.