Hôm nay 20/2/1826 là ngày sinh của hai cô công chúa nhỏ Hồng Ngọc và Hồng Vân, tôi có chuẩn bị hai món quà là hai chiếc hộp làm từ gỗ được điêu khắc rất tỉ mỉ. Tôi đứng trước cửa phòng của hai cô con gái, bên trong hai cô công chúa đang trang điểm, hai cô gái tuổi mười tám da trắng với mái tóc được búi lên với mũ mấn (khăn vành dây) màu đỏ và mặc áo dài đỏ, ngồi nói chuyện với nhau:
“Hôm nay là sinh nhật tuổi mười tám của hai tỷ muội chúng ta đó, không biết phụ hoàng tặng gì ta? Đừng tào lao nhưng hồi muồi còn nhỏ” Hồng Vân lên tiếng.
Hồng Ngọc nở một cười diệu dàng dùng tay xoa đầu em gái Hồng Vân rồi nói: “Tỷ nghĩ phụ Hoàng sẽ tặng món quà rất là ý nghĩa, không như hồi xưa đâu mà tỷ cũng đang nghic như muội đây”.
Tôi bước vào phòng rồi lên tiếng: “Hừm hừm, có hai người sợ nhận quà như vậy thì thôi, ta có nên tặng quà không ta?”.
Khi hai cô công chúa nghe được giọng của tôi, hai đứa liền quay lại nhìn tôi rồi Hồng Ngọc nói nhỏ với Hồng Vân: “Chúng ta dùng chiêu cũ là phụ hoàng mềm lòng à”.
Hồng Vân ra dấu hiệu đồng ý rồi cả hai nở một nụ cười tươi rói đồng thanh: “Con yêu phụ hoàng nhất, quà của phụ hoàng là tốt nhất” rôi lao tới ôm tôi.
Tôi cũng ôm lại hai đứa rồi nói: “Có một chiêu dùng quài à”.
“Mà có người cứ dính chiêu đó quài mà không rút kinh nghiệm được” hai đứa nói.
“À
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451681/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.