Tên húy của tôi là Nguyễn Hồng Ân, tôi là con trưởng của Thanh Phú hoàng đế (Hồng Thanh) và Thái Bình hoàng hậu (Ngọc Châu). Tôi sinh giờ Dậu (17-19 giờ) ngày 4 tháng 2 năm Bính Dần, tức 23 tháng 3 năm 1806 tại hoàng cung, kinh đô Huế. Từ lúc bản thân nhận thức và hiểu mọi thứ xung quanh, tôi cảm thấy phụ hoàng là người quá là ưu tứu không ai sánh kịp. Dù phụ hoàng hiểu và biết làm nhưng không bao giờ nhúng tay làm mà chỉ là người gợi ý để mọi người xung quanh tự phát triển. lúc bản thân vừa lên 8 tuổi (1814),tôi nhớ lại lúc thượng triều ngày hôm đó phụ hoàng đã phong tước hiệu cho tôi.
“Trẫm phong tước hiệu cho Hồng Ân là Khang Hiền Hoàng Thái tử, ngoài ra trẫm tặng con quà”.
Lúc này thái giám đem 64 phần quà lên để trước mặt thái tử rồi mở tấm vải ra. Lúc thái giám mở hết 64 tấm vải ra thì bên trong là 64 món ăn đặc trưng của 64 tỉnh thành của Việt Nam hiện đại. Phụ hoàng lúc này lên tiếng:
“Trẫm sẽ tặng con dòng thơ” Tôi lấy hơi rồi đọc:
“Tinh túy ẩm thực Việt,
Cuốn hút đến khó tả”.
“Con hãy cảm nhận hương vị và phải giữ được tinh túy ẩm thực nước nhà”.
Lúc đó tôi chưa hiểu ý nghĩa sâu xa của phụ hoàng nhưng càng lowsn tôi càng nể trọng việc phụ hoàng cố gắng đưa đất nước tự lực không bị phụ thuộc vào Trung Hoa nhưng không muốn bị các tư tưởng xấu của phương Tây xâm nhập ồ ạt vào đất nước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451680/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.