Sáng hôm sau, vẫn như bình thường, Khiết An xuống dùng bữa sáng cùng gia đình. Nhưng có lẽ vì chuyện hôm qua, cha Khiết An đã rời nhà từ rất sớm, nên hôm nay chỉ có 3 người cùng ăn bữa sáng.
Mẹ Khiết An vẫn như mọi ngày, bà trao cho cô một nụ cười dịu dàng. Trên bàn ăn vẫn là những món ăn nóng hổi ngon lành. Nét mặt bà vẫn vậy, dù chuyện hôm qua đã khiến bà sốc tới mức nào.
Mẹ Khiết An luôn muốn cô trở thành người trừ tà, vì nếu thế cô sẽ không bị họ hàng dòm ngó và buông lời cay nghiệp. Mẹ Khiết An là người bình thường, không thấy được "chúng" cũng như không trừ tà được. Mẹ cùng cha Khiết An đến với nhau vì tình yêu, họ chung sống hạnh phúc với nhau đến tận bây giờ. Mặc dù vậy, họ hàng lẫn ông bà vẫn không chấp nhận người con dâu như mẹ, họ lần lượt buông ra lời cay nghiệt như muốn dẫm đạp lên mẹ. Thậm chí đến khi Khiết An ra đời và trưởng thành, sự cay nghiệt càng lớn dần thêm.
Có lẽ nếu như quyết định của Khiết An truyền tới tai bọn họ, thì mẹ sẽ bị dày xé đến tột cùng mất. Khiết An rũ mắt, cảm giác nặng nề trong lòng ngực nhói lên, bụng cũng bắt đầu cồn cào như muốn nôn.
Khiết An bụm miệng, ho một tiếng. Một ly nước được đặt ngay bên cạnh, mẹ cô đứng đó với nét mặt lo lắng.
"Con không sao ạ." Khiết An nhận lấy li nước, uống một ngụm. "Chỉ là dạo gần đây bụng có hơi khó chịu."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-bun/3443772/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.