Tiết trời mùa đông ngày càng lạnh hơn, Y Lâm khoác lên mình bộ đồ công sở mà tưởng chừng như không mặc quần áo vậy.
Khoác thêm một áo khoác dạ màu be bên ngoài, hông áo có thắt lại bằng thắt lưng cùng màu. Cảm thấy thật sự ấm áp hơn, Y Lâm mới dám bước ra ngoài cửa.
Trịnh Bình Phong thường đi làm rất sớm, hôm nay cũng vậy, anh đứng trên tầng cao nhất, nhìn qua những ô kính trong suốt, chợt thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang đi nhanh vào công ty, thì khẽ mỉm cười.
Y Lâm đi tới cổng công ty thì gặp Trần Tử đang chậm rãi đi vào, thấy thế cô liền chạy đến bên cạnh Trần Tử, chào hỏi:
- Chào chị, chị còn nhớ em chứ?
Trần Tử bị cô gọi bất ngờ thì giật mình, quay ra thấy là Y Lâm liền mỉm cười:
- Sao quên được, cô trợ lí nhỏ tuổi của tổng giám đốc!
Y Lâm nghe câu nói của Trần Tử thì khẽ nheo mày tỏ vẻ không thích, bởi vì câu nói của Trần Tử, dường như mang một hàm ý nào đó.
- Chị, em không thích bị gọi vậy đâu, thật sự chỉ là thực tập thôi, còn chẳng biết bao gườ bị sa thải nữa!
Trần Tử biết mình nói có vẻ nặng, nên liền cười trừ:
- Chị đùa thôi, chẳng qua chưa biết tên nên mới mạo phạm gọi như vậy.
Y Lâm nghe xong liền không nghĩ gì nữa, cũng chỉ mỉm cười đáp lại:
- Em là Y Lâm, chị gọi Lâm Y hay Lâm Lâm đều được, còn chị?
- Chị tên Trần Tử, Tử của hoa Tử Đằng.
Y Lâm ban đầu nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-yeu-vua-thuong/102861/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.