Y Lâm đứng bên đường hồi lâu, một tay vừa vẫy bắt taxi, tay còn lại cầm điện thoại áp lên tai, trông rất bận bịu, có chút vội vàng.
- Cái thứ chết bầm này, đã bảo là luôn bắt máy điện thoại của tôi mà!!!
Y Lâm bực dọc nhìn vào màn hình tắt đen, Trần Hạo này, ngày xưa chưa bao giờ lỡ một cuộc gọi nào của cô cả, sao bây giờ lại lỡ cả chục cuộc gọi rồi.
“ Tin Tin “
Tiếng còi xe vang lên làm Y Lâm giật bắn mình, vội nhìn vào chiếc xe bóng loáng hiện ra trước mặt, trong lòng bỗng cảnh giác, cô lùi lại mấy bước, tay nắm chặt lấy điện thoại, Y Lâm nheo mắt nhìn vào cửa kính xe oto.
Cửa xe chợt hạ xuống, Y Lâm mở to mắt nhìn vào bên trong, chợt mắt hiện lên ý cười rõ rệt, miệng cô ngay lập tức nhếch lên:
- Hoá ra là cậu, còn tưởng tên nào to gan dám chặn trước mặt không cho tớ bắt taxi.
Trần Hạo ngồi bên trong, khẽ giơ điện thoại lên trước mặt Y Lâm, lắc lắc:
- Không lỡ cuộc gọi nào của cậu rồi, đúng chứ!
Y Lâm vẫn chưa hết vui, tít mắt trả lời:
- Cứ coi như tạm tha thứ cho cậu vậy, vì đến kịp lúc.
Trần Hạo lúc này với tay qua bên nhấn nút mở cửa cho Y Lâm, cậu nháy mắt với cô, ngay lập tức Y Lâm mở to ra và nhảy vào trong xe yên vị.
Không để Y Lâm kịp thắt xong dây an toàn, cậu đã khởi động cho xe chạy cực nhanh, Y Lâm có phần hoảng hốt hét lên:
- Này, điên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-yeu-vua-thuong/102862/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.