🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

 Khi Chu bá kể lại chuyện này cho ta nghe, giọng điệu ông vẫn còn vương chút bất bình:

"Gia chủ đại nhân khi ấy mới bao nhiêu tuổi chứ? Vẫn còn là một đứa trẻ mà thôi."

"Cũng may là gia chủ đại nhân vốn dĩ chẳng thích ăn đào."

Vì vậy, ai nấy đều đinh ninh rằng chuyện này có lẽ Bùi Tế đã sớm quên lãng từ lâu. Nào ngờ đâu, hắn không những ghi nhớ, mà còn khắc sâu tận đến tận bây giờ.

Ta thấy sắc mặt Bùi phu nhân dần trở nên trắng bệch.

Cuối cùng, thậm chí bà ta chẳng dám nhìn thẳng vào Bùi Tế đang nằm trên giường nữa, chỉ vội vàng xoay người rời đi. Bóng lưng ấy trông chẳng khác nào đang chạy trốn.

Đến khi ta quay người lại nhìn Bùi Tế, mới phát hiện hắn đã mở mắt từ lúc nào chẳng hay.

Thấy ta nhìn mình, hắn khẽ nhếch môi như thói quen thường lệ.

"Thật đáng tiếc..." Hắn khẽ lẩm bẩm: "Cơ hội duy nhất để khiến bà ấy nảy sinh lòng áy náy, vốn dĩ ta định để dành đến ngày mình nhắm mắt xuôi tay."

Hóa ra, những lời hắn vừa thốt ra lúc nãy đều là cố ý.

Trong lòng ta nhất thời dâng lên một cảm giác khó tả.

Ta định tiến lên an ủi hắn vài câu, thì hắn lại nói:

"Thực ra, ta không thể ăn đào."

Ta sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.

"Hồi nhỏ, hễ cứ ăn đào là khắp người ta lại nổi đầy mẩn đỏ."

Vậy mà điều này, phụ mẫu của hắn đều đã quên sạch sành sanh.

Bùi Tế bình thản nói xong câu ấy rồi lại nhắm mắt, chìm vào giấc

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289098/chuong-26.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Vừa Gặp Đã Vui
Chương 26
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.