Ta biết rõ, đây là Bùi phu nhân muốn liên kết với đám hạ nhân để cô lập ta. Ta vốn dĩ chỉ là một dưỡng nữ, tuy nắm giữ tín vật của Bùi Tế, nhưng mọi người vẫn chẳng thể tin nổi một nữ t.ử lại có khả năng chống đỡ cả Bùi gia.
Nếu Bùi Tế thật sự qua đời trong trận dịch bệnh này, có lẽ ta sẽ lập tức bị quét ra khỏi cửa.
"Phu nhân, ta biết bà vốn thiên vị con út."
"Nhưng gia chủ đại nhân cũng là cốt nhục của bà mà."
Dẫu đã sớm hiểu rõ sự thiên vị của Bùi phu nhân, ta vẫn chẳng thể kìm lòng mà xót xa cho Bùi Tế. Bùi phu nhân nghe vậy cười lạnh một tiếng:
"Nếu có thể, ta thà rằng hắn chẳng phải con của ta."
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại ba người chúng ta. Có lẽ vì đã kìm nén uất ức suốt bao năm qua, Bùi phu nhân đột nhiên mở lời:
"Ngươi có biết chăng, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã chẳng hề ưa thích ngươi."
Ta khẽ nhíu mày, chẳng hiểu vì sao bà ta lại đột ngột kéo đề tài sang người mình.
"Năm ấy khi sinh Bùi Tế, ta đã phải chịu cảnh khó sinh suốt một ngày một đêm, sau đó đại phu hỏi lão gia, rằng nên giữ mạng người lớn hay giữ lấy đứa trẻ."
"Lão gia đã do dự rất lâu, rồi mới thốt ra một câu: Giữ lấy đứa trẻ."
"Nhưng thật trớ trêu, lời ấy vừa dứt thì Bùi Tế đã chào đời."
"Từ khi hắn lọt lòng đã gầy yếu hơn những đứa trẻ khác, trước năm sáu tuổi ốm đau liên miên, năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289097/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.