Ta nên sớm nghĩ ra mới phải. Một người tâm tư cẩn mật như Bùi Tế, sao có thể đột nhiên rảnh rỗi muốn nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi? Mà chữ "Ôn" chính là họ ngoại của Hoa tiểu thư kia.
Hắn không để ta đổi sang họ Bùi, mà chỉ đặt cho ta cái tên chứa đựng thâm ý này.
Chẳng trách ngày đó Hứa đại phu nghe thấy tên ta xong lại cười đầy ẩn ý.
Chẳng trách đơn t.h.u.ố.c của Hoa đại phu kia, ta càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Sáng sớm hôm sau, ta tìm đến Hứa đại phu: "Ta biết phải sửa đơn t.h.u.ố.c thế nào rồi."
Ký ức của con người sẽ không dễ dàng biến mất.
Dù ta đã sớm quên đi những chuyện trước khi bị tịch thu gia sản năm đó, nhưng lại nhớ mang máng lúc nhỏ dường như đã từng thấy qua đơn t.h.u.ố.c này.
Hứa đại phu sau khi nhận được đơn t.h.u.ố.c mới hoàn chỉnh thì vô cùng kinh ngạc, nhưng sau khi nghiên cứu các vị t.h.u.ố.c trên đó, ông lại lắc đầu: "Trong đó có vài vị t.h.u.ố.c trước đây chúng ta đã thử qua, nhưng d.ư.ợ.c hiệu không tốt. Hiện giờ đơn t.h.u.ố.c này e rằng vẫn không thể trị tận gốc dịch bệnh."
Dung Châu nằm ở phương Nam, mà dịch bệnh xảy ra hai mươi năm trước lại ở phương Bắc, d.ư.ợ.c liệu sử dụng đa phần là sản vật phương Bắc.
Dược liệu vốn khó bảo quản, Dung Châu lại mưa liên miên, nhiều vị t.h.u.ố.c vận chuyển đến đây bị ẩm mốc nên đã mất đi d.ư.ợ.c tính.
Nghĩ đến đây, trong đầu ta chợt lóe lên một tia sáng: "Ta biết rồi!"
Ta nắm lấy tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289099/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.