Ta có chút ngượng ngùng, khẽ đáp: “Dẫu sao ta cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, tỷ lại đến tận Dung Châu...”
Còn vừa vặn đụng mặt nhau.
“Yên tâm, ta sẽ giữ bí mật cho muội.” Trịnh Thù Du ôn tồn nói: “Ta lần này đến đây cũng chẳng qua là chịu ủy thác của người khác, bất đắc dĩ mà thôi.”
Ta hiểu ý trong lời nàng, bèn ướm hỏi: “Nếu lần này không được như ý... y có vì chuyện này mà giận lây sang tỷ không?”
Ta vẫn còn nhớ rõ lời Bùi phu nhân ngày hôm đó.
Tuy ta cũng không muốn Bùi Tế hợp tác với Hầu phủ, nhưng nếu vì thế mà liên lụy đến Trịnh Thù Du, khiến nàng sau này sống không yên ổn, ta cũng sẽ vô cùng áy náy.
"Không sao."
Chẳng ngờ Trịnh Thù Du lại khẽ mỉm cười.
"Tuy tương lai ta sẽ gả vào Hầu phủ, nhưng cũng không mong vì bản thân mà ảnh hưởng đến sự phán đoán của biểu ca."
"Vả lại, tiểu Hầu gia không phải hạng người như vậy."
Nàng ấy vừa nói xong, ta đang định phản bác thì nàng lại nói tiếp:
"Ta nhớ trước đây muội từng hỏi ta, liệu giờ này còn thích Tạ Tùy không?"
Nghe nàng chủ động nhắc đến chuyện này, gương mặt ta lộ vẻ nghi hoặc.
Trịnh Thù Du tựa như đang kể một câu chuyện xưa, chậm rãi nói: "Thuở nhỏ, trưởng bối trong nhà quản giáo ta rất nghiêm khắc."
"Trịnh gia là một đại gia tộc, ta lại là đích nữ đại phòng. Gia tộc bồi dưỡng ta, giáo huấn ta, chỉ vì để sau này ta có thể gả vào chốn cao môn hiển quý."
"Mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5274215/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.