Chu bá nói với ta, Hoa gia ở tận kinh thành xa xôi, ông cũng chưa từng diện kiến vị Hoa tiểu thư đó.
Nhưng ông biết Bùi Tế có một chiếc quạt xếp rất quý báu, trên mặt quạt là b.út tích của Hoa tiểu thư để lại, Bùi Tế vô cùng trân trọng, chưa từng để lộ cho ai xem.
Sau đó, ta lén lẻn vào thư phòng của Bùi Tế, quả nhiên thấy chiếc quạt xếp kia được bảo quản kỹ lưỡng trong một chiếc hộp gỗ đàn hương.
Vừa định mở mặt quạt ra, ta đã bị Bùi Tế bắt quả tang tại trận.
Đó là lần đầu tiên Bùi Tế nổi giận với ta.
Ta và hắn đã cãi nhau một trận kịch liệt. Lúc cơn giận bốc lên đầu, lời lẽ khó nghe đến nhường nào ta cũng đều thốt ra hết.
Ánh mắt Bùi Tế nhìn ta ngày hôm đó, đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ.
Trên đường trở về viện, ta lầm lũi đi sau Bùi Tế, vì dỗi hờn mà cố ý giữ một khoảng cách thật xa với hắn.
Đi mãi đi mãi, bỗng nhiên ta nhớ lại, dường như lần đầu tiên đến Bùi gia, ta cũng từng đi theo sau hắn như thế này.
Khi ấy Bùi Tế cao hơn ta rất nhiều, còn ta vì quanh năm ăn không đủ no nên vóc dáng gầy gò nhỏ bé.
Hắn sải bước phía trước, ta phải bước thật dài mới có thể theo kịp. Không dám lại quá gần, cũng chẳng dám cách quá xa.
Ta cẩn thận đi sau hắn, lén lút giẫm lên rìa bóng của hắn trên mặt đất.
Bùi Tế quay đầu nhìn ta, ta lập tức giấu tay sau lưng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5274214/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.