Bùi phu nhân không thích đứa con trai ốm yếu bệnh tật này, Bùi tam thiếu gia cũng chẳng ưa gì người huynh trưởng hơn mình năm tuổi, thế nhưng họ lại không thể không dựa dẫm vào hắn. Ngày Bùi Tế quyết định nhận nuôi ta, Bùi phu nhân đã cãi nhau với hắn một trận nảy lửa.
Chẳng ai biết họ đã nói những gì, chỉ biết sau ngày hôm đó, hai mẹ con họ rất ít khi gặp mặt, ngay cả Bùi phu nhân cũng chẳng ưa gì ta. Ta biết, họ đều mong Bùi Tế sớm ngày quy tiên.
Thế nhưng Bùi Tế lại chẳng hề để tâm, xưa nay tính cách của hắn ôn hòa. Dẫu cho cơ thể nhiều bệnh tật, hắn vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong gian khổ.
Thuở ta mới học y, việc thường làm nhất chính là bắt mạch cho hắn. Mỗi lần bắt mạch xong, thấy ta nhíu c.h.ặ.t đôi mày, Bùi Tế còn lên tiếng trêu chọc: "Năm xưa từng có vị thần y khẳng định ta khó lòng sống quá ba mươi tuổi, Tiểu Từ đại phu thấy sao?"
"Phỉ phỉ phỉ!" Ta vội vàng che miệng hắn lại: "Thần y gì chứ! Rõ ràng là hạng lang băm! Ông ta dựa vào cái gì mà khẳng định như vậy!"
Mà Bùi Tế vẫn cứ vô tư lự mỉm cười lắc đầu: "Nếu muội biết người đó là ai, muội sẽ không nói như vậy đâu."
Sau này ta hỏi Chu bá, vì sao Bùi Tế lại nói như vậy. Ông ấy ngẫm nghĩ một hồi, mới trầm giọng đáp: "Vị thần y mà gia chủ nhắc tới, chắc hẳn là Viện sứ Thái y viện năm đó, Hoa đại phu."
"Năm xưa Hoa gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268254/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.