Nghe Bùi Tế nói vậy, Bùi phu nhân mới dời mắt đi. Bà hít một hơi thật sâu, giọng điệu khô khốc ra lệnh: "Hầu phủ là chốn cao môn hiển quý, biểu muội ngươi sau khi bị hủy hôn, khó khăn lắm mới có được mối nhân duyên tốt này, ngươi phải biết con bé đã vất vả thế nào. Tiểu hầu gia hiện giờ đã chữa khỏi mắt, tiền đồ sau này chắc chắn không thể đo lường, y nguyện ý hợp tác với Bùi gia, chính là phúc phận của Bùi gia chúng ta. Ngươi dẫu có là vì tương lai của biểu muội, cũng nên nhận lời."
Bùi Tế lắc đầu cự tuyệt: "Mẫu thân, Tiểu Từ ở Hầu phủ đã phải chịu ủy khuất, vị Tiểu hầu gia kia cũng chẳng phải hạng người lương thiện gì. Bùi gia đời đời kinh thương, chưa bao giờ can thiệp vào triều chính, mẫu thân nếu thực sự muốn việc làm ăn của Bùi gia được lâu dài, thì đừng nhúng tay vào việc này. Còn về phía Tiểu hầu gia, con tự có cách khước từ."
Nghe vậy, Bùi phu nhân theo bản năng nhìn sang ta, ánh mắt như muốn nói "sao lại là nó nữa". Bà vốn dĩ chưa bao giờ thích ta.
Nhưng Bùi Tế lại chẳng hề để tâm đến suy nghĩ của bà, chỉ nhàn nhạt buông lời: "Mẫu thân, Tiểu Từ là người kế thừa mà con đã định. Dù người có không hài lòng với nàng đến mức nào, sau này con cũng sẽ giao lại toàn bộ Bùi gia vào tay nàng."
Dứt lời, không chỉ Bùi phu nhân mà ngay cả ta cũng chấn kinh nhìn Bùi Tế. Bùi Tế chưa thành thân, vẫn chưa có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268253/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.