Nghe đến đây, ta chợt nhớ tới gia đình người thợ mộc đã quen trên thuyền trước đó, lúc ấy Lê Tam Nương dường như có nói nơi họ định đến chính là phủ của Tri phủ Dung Châu.
"Ta có thể đi cùng huynh không?"
Bùi Tế có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Đến phủ Tống đại nhân, trước cửa đã bắt đầu dựng lều phát cháo, Tống đại nhân đang cùng phu nhân đích thân phát cháo cho dân.
Nạn dân tràn vào trong thành nhiều hơn ta tưởng, không ít người trên mặt vẫn còn mang theo vẻ hoảng hốt sau khi thoát c.h.ế.t, cùng nỗi bi thương vì mất đi người thân.
Nhìn thấy xe ngựa của Bùi gia, Tống đại nhân giao công việc trong tay cho hạ nhân, đích thân nghênh đón.
"Bùi lão đệ."
Xem chừng ông ấy và Bùi Tế rất thân thiết, sau khi tiến lên chào hỏi một tiếng, ánh mắt liền dừng lại trên người ta.
"Tống đại nhân."
Bùi Tế khẽ gật đầu với ông ấy, sau đó giới thiệu về ta.
"Đây là muội muội ta, Ôn Từ."
Ta vội vàng hành lễ, lại cẩn thận quan sát vị Tống đại nhân này.
Trước kia ở Dung Châu, ta cũng từng nghe không ít lời đồn về ông ấy.
Nghe nói ngày thường ông ấy vô cùng tiết kiệm, y phục rách cũng chẳng nỡ vứt đi. Tuy xuất thân từ thế gia quyền quý, nhưng lại không mắc phải thói hư tật xấu của người quyền quý, làm người rất hòa nhã, ân ái với phu nhân, chưa từng nạp thiếp.
Quả là một vị quan thanh liêm chính trực.
Thoáng thấy miếng vá nổi bật nơi cửa tay áo của Tống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5274216/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.