Có lẽ do cháo của Tạ phủ quá đặc, ta ăn no quá hóa rảnh rỗi. Khi một vị đại phu khác lắc đầu bước ra khỏi Hầu phủ, ta tốt bụng tiến lên nhắc nhở một câu: "Liệu có khả năng là trúng độc không?"
Thế là ta được đưa đến trước mặt Tạ Tùy.
Đám hạ nhân Hầu phủ ban đầu còn đề phòng ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, dẫu sao thời gian qua kẻ mượn danh chữa bệnh cho tiểu Hầu gia để đến lừa gạt không phải là ít.
Gã sai vặt dẫn ta vào phủ lại càng nhìn ta chằm chằm, sợ ta thừa lúc hắn không chú ý mà lén cuỗm đi bảo vật trị giá nghìn vàng nào đó của Hầu phủ.
Đến nơi, phía trước còn một đám đại phu đang xếp hàng bắt mạch cho tiểu Hầu gia, ta là người cuối cùng.
Đến lượt ta, sau khi bắt mạch, ta đưa ra kết luận: "Ừm, đúng là trúng độc rồi."
Hơn nữa độc này còn hơi khó giải, không có vài năm thời gian thì không xong. Hầu phu nhân vẫn là lần đầu nghe thấy có đại phu nói như vậy. Thấy ta tuổi còn trẻ, lại là một cô nương, lại nghe hạ nhân kể lại chuyện ta vì cháo của Hầu phủ mà đến, bà ta lập tức hiểu ra.
Quả nhiên chỉ bằng một ánh mắt, đám hạ nhân Hầu phủ vội vàng xông lên ấn c.h.ặ.t lấy ta, định bụng đuổi ta ra ngoài.
Ta đang định vùng vẫy, bỗng nghe thấy từ trong màn giường truyền đến một giọng nam trong trẻo: "Mẫu thân, thôi đi."
Màn giường được một đôi tay thon dài như ngọc vén lên, ta đối diện với một đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268245/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.