Trịnh tiểu thư vì là nữ quyến, không tiện vào trong, bèn dừng bước ngoài cửa. Tạ Tùy khi ấy mới mù không lâu, ăn cơm uống nước còn chưa thạo, thường xuyên làm bẩn cả người, trông vô cùng chật vật.
Hạ nhân muốn giúp y, lại bị y cố chấp quát lui.
Ta đưa t.h.u.ố.c xong, chào hỏi Trịnh đại thiếu gia một tiếng rồi xoay người muốn rời đi.
Giây tiếp theo, bỗng nhiên ta đối diện với một đôi mắt trong trẻo như nai con. Dẫu dừng bước ngoài cửa, vị Trịnh tiểu thư này vẫn cố gắng rướn cổ, cẩn trọng nhìn vào trong phòng.
Khi bị ta bắt gặp, nàng có chút ngượng ngùng, vành tai đỏ ửng, cúi đầu xuống. Ta biết, nàng đang hiếu kỳ.
Dẫu sao người nằm trong phòng kia cũng là phu quân tương lai của nàng.
Lại sau đó, là năm thứ hai Tạ Tùy trúng độc. Trịnh gia đến thoái hôn. Đó là năm khó khăn nhất của Tạ Tùy.
Dưới tác dụng của độc d.ư.ợ.c, đôi mắt y đã hoàn toàn không nhìn thấy gì, ngay cả nguồn sáng cũng chẳng thể cảm nhận.
Dạo ấy tính khí y luôn rất tệ, sợ y xảy ra chuyện gì, cả Hầu phủ trên dưới đều cẩn trọng dè dặt chăm lo cho cảm xúc của y.
Mà Trịnh gia đến thoái hôn vào lúc này, không nghi ngờ gì chính là giáng cho y một đòn chí mạng.
Khi Tạ Tùy tự nhốt mình trong phòng, tự sa ngã mà đập phá đồ đạc, ta hiểu chuyện lui ra ngoài.
Lại tình cờ ở ngoài cửa sau, ta nhìn thấy xe ngựa của Trịnh gia. Trịnh tiểu thư vội vã chạy đến, sau khi biết phụ huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268246/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.