Năm thứ ba ở Hầu phủ, cuối cùng ta cũng chữa khỏi bệnh về mắt cho Tiểu hầu gia.
Ngày y nhìn thấy ánh sáng trở lại, Hầu phu nhân gọi ta đến trước mặt, hỏi ta muốn ban thưởng điều gì.
"Ngươi ở bên cạnh bầu bạn với con trai ta bấy lâu nay, ta biết nó rất ỷ lại vào ngươi. Thế nhưng giờ đây mắt nó đã lành, dù sao vẫn phải cưới vợ sinh con."
Lúc này ta mới biết, Hầu phủ vốn đã tìm sẵn người thế thân.
Tạ Tùy, người từng dịu dàng vuốt ve đôi lông mày của ta, nói rằng sau khi hồi phục người đầu tiên muốn thấy chính là ta lại lộ vẻ thất vọng khi nhìn thấy một kẻ thế thân có dung mạo tầm thường.
Y quay đầu đi đến Trịnh gia, nơi từng từ hôn hai năm trước để dâng sính lễ một lần nữa.
"Trịnh gia có chỗ dựa là Bùi gia, phú thương giàu nhất Dung Châu, gia chủ đương nhiệm của Bùi gia lại là biểu ca của Trịnh tiểu thư. Hầu phủ nay đã sa sút, rất cần mối hôn sự này."
"Còn về Ôn Từ? Dù sao thân phận nàng cũng hèn mọn, nếu nàng bằng lòng, có thể cho làm ngoại thất."
Nhưng ta không bằng lòng.
Lúc rời khỏi Hầu phủ, hạ nhân giữ cửa thấy là ta thì không dám cho đi.
"Ôn y nữ muốn đi sao? Đã báo cho Tiểu hầu gia chưa?"
Ta lắc đầu. "Ta phải về Dung Châu rồi, không cần báo cho Tạ Tùy đâu."
Dung Châu gửi thư tới, dưỡng huynh lâm bệnh nặng, mà ta là người thừa kế duy nhất được huynh ấy chỉ định.
*
Nghe vậy, gã sai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268244/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.