Họ Phan cười nhạt một tiếng rồi cúi người nắm mạnh cái cằm thon nhỏ của con người đang nửa ngồi nửa quỳ dưới mắt đất. Gã nói:
- Nhìn thế nào cũng không thể xuống tay với gương mặt xinh đẹp như vậy. Hơn nữa, kế hoạch lần này của ta thành công được như vầy là công lớn ở con đó Phan Minh Nhân à.
- Cái gì? Phân Minh Nhân sao?
Con Lành cợt nhả.
- Là đàn ông nhưng lái ống dưới lốp đàn bà. Thật nhục nhã quá đi! Này nói gì đi chứ? Ấy mà quên, bà vú Dao đã nói gì nhỉ? Vì bạo bệnh mà bây bị câm. Nhưng yên tâm đi! Những đứa con sau này của ta với cha của bây sẽ rất.. rất khỏe mạnh. Và chúng sẽ thờ cúng bây với mụ Dao kia một cách đàng hoàng.
- Đừng có nằm mơ nữa!
Phan Minh Nhân trong tư thế bị khống chế hướng ánh mắt căm hận về phía con Lành, mà nhả từng chữ một.
- Đừng có nằm mơ!
Rõ là con Lành đừng có nằm nữa! Gì mà những đứa con sau này.. Một gã đàn ông ác độc, thâm hiểm tới độ giết cả con cả vợ những mấy lần để hòng đạt được mục đích của mình thì có gì chắc chắn hắn sẽ cưới con Lành.
Lê Bá Thông biết ý của Phan Minh Nhân là như vậy. Nhưng ở thời điểm này Lê Bá Thông không có để ý đến chuyện đó. Bởi giờ phút này thứ làm chàng vỡ òa trong kinh ngạc nhất chính là giọng nói ồm ồm của Phan Minh Nhân.
Cậu ta không bị câm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3388004/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.