Nguyễn đại nhân sau khi bị Phan Vũ Anh khích tướng thì lao về phía đối phương mà chẳng hề tính toán thiệt hơn. Và đương nhiên hậu quả của hành động ngu xuẩn đó chính là một vết gươm rạch ngang má trái của Nguyễn đại nhân.
- Đồ khốn!
Vừa đưa tay chạm vào vết thương Nguyễn đại nhân vừa chửi đổng.
- Loại ác quỷ như bây không đáng sống ở trên đời này đâu.
- Cái gì chứ? Nguyễn đại nhân ơi Nguyễn đại nhân, vậy mà Phan tôi lại nghĩ kẻ không đáng được sống trên đời này là thằng con trai quý tử của đại nhân mới phải nha. Cậu Ba Nguyễn Hoành Phong bất tài vô dụng! Không đỗ được kì thi Đình thì chớ, còn nói với thiên hạ là vì thương cha già vất vả mà không tham gia kì thi Hội để về quê phụ giúp trông coi điền trang. Giảo biện! Nó cũng giống ông đó Nguyễn đại nhân. Đồ ngu đần mà muốn trèo cao!
Dừng lại để nhổ ra một bãi nước bọt, Phan Vũ Anh nhếch cao khóe môi để trưng ra một nụ cười đầy ý chế giễu.
- Nguyễn đại nhân à, đại nhân có biết tại sao Phan tôi lại dám lộ mặt trước mũi của ngài vào lúc này mà không có sớm hơn không? Là vì cậu Ba Phong ngu đần của ngài đó. Một giao kèo mua bán với giá cả ở trên trời. Nó tưởng Phan tôi ngu, nhưng nhìn đi, người ngu là nó mới đúng. Rồi thì sao nhỉ? Ta chọn vào thời điểm này là do sự xuất hiện của con đó, con trai à. Có phải con muốn biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3388005/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.