Nguyễn đại nhân lúc này đã khoác trên người chiếc áo cánh ngắn của mấy gã võ bị, và bên hông đã dắt lên thanh đoản kiếm từng cùng ông vào ra mấy bận đi diệt cọp.
Cọp tinh.. con cọp tinh đó!
Lần này ông phải thu dọn đống hổ lốn mà 10 năm trước ông đã gây ra. Đúng rồi! Là do ông gây ra.. Tất cả là do ông.. là tại ông mà bao nhiêu con người phải rơi vào thảm cảnh, phải sống cuộc đời nam giả trang nữ..
Đầu óc vừa mới chạm được tới suy nghĩ đó thì đôi mắt đang rực lửa của Nguyễn đại nhân lập tức ngấn lệ. Người đàn ông từng là quan Khâm sai kia đã không kiềm được lòng mà gục xuống, rồi đem hai bàn tay đấm mạnh lên bức tường trong buồng riêng của mình.
- Mụ Cầm! Tôi sai rồi! Là tôi đã hại chết mụ.
- Thật sao?
Câu hỏi kèm theo một bận cười nhạt làm Nguyễn đại nhân bên trong buồng bất giác ngẩng phắt đầu dậy để nhìn quanh, cảnh giới. Nhưng rõ là căn buồng chỉ có mình Nguyễn đại nhân và tiếng cười cùng giọng nói kia là từ ở ngoài cửa vọng vào.
Và người đã nói đó, thật buồn là Nguyễn đại nhân biết gã là ai. Cũng như đã từng thực hiện những giao kèo sặc mùi khốn nạn với gã.
Khẽ nhếch khóe môi để trưng ra một nụ cười chua chát, Nguyễn đại nhân nắm chặt đoản kiếm bày ra thế phòng thủ với gã đàn ông đang ở sau cánh cửa. Chẳng ngờ hành động đó của Nguyễn đại nhân đã chọc cười gã đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3388003/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.