Đôi mày từ lúc nào đã cau chặt. Diệp Thảo định khi nào Lê Bá Thông dừng lại thì sẽ hỏi điều bản thân đang thắc mắc. Nhưng bên kia gã công tử họ Lê ấy cứ mãi chìm trong những đoạn kí ức đã từ rất lâu của mình.
- Không biết vì số mệnh của cô phụ ta chưa tận hay thần linh, trời phật đã lắng nghe những lời thỉnh cầu của cô mẫu ta mà đã cho bọn Phan Vũ Anh và cậu Hai nhìn thấy được con cọp tinh. Rồi biết cả việc con cọp ấy thích ăn thứ gì. Nhờ thế mà cô phụ ta mới có cơ hội giao chiến và sau đó đẩy thứ quái thú ấy xuống vách núi. Chỉ là không ngờ mười năm sau, nó lại..
- Lại tái xuất!
Đỡ lời Lê Bá Thông, Diệp Thảo ngẩng đầu nhìn những vì sao đã bắt đầu khoe mấy tia sáng đầu tiên của mình.
- Nhưng cậu Thông này, ở hiện tại thứ cọp dữ đó được một ai kia nuôi dưỡng và chỉ điểm cho nó giết người. Vậy xưa kia thì sao?
Bởi thú vẫn là thú, nên dù có mang tiếng là đã thành tinh đi nữa, thì sao nó có thể biết ai là thương buôn. Hay tất thảy chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
Câu hỏi kia vừa được nói ra đã làm cái đèn lồng trên tay của Lê Bá Thông khẽ chao nghiêng một bận. Chàng công tử họ Lê ấy sau khi lấy lại được bình tĩnh thì hướng Diệp Thảo mà nhìn chằm chằm.
Một ánh nhìn của sự kinh ngạc tột độ.
Nhưng Diệp Thảo lại chẳng chút để tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3388002/chuong-44.html