Một nụ cười ngượng nghịu xuất hiện trên gương mặt có phần sạm đen của tên lính tuần. Hắn lúc này cũng học theo đội trưởng Thành thò tay vào trong cái nón tre mà gãi sồn sột.
- Thiệt là câu hỏi đó là của nhiều người trong cái xứ Quán Trà này hỏi. Chỉ là họ không biết hỏi ai cho có được câu trả lời, nên mới kéo cái đứa có chức vị thấp nhất là tôi để nhờ chuyển lời tới Nguyễn đại nhân. Có điều lời thì đã chuyển, nhưng đại nhân chỉ ngẩn người ra. Rồi nói biết rồi, ta sẽ cho bây câu trả lời sớm nhất. Nhưng rồi hình như đại nhân đã quên thì phải. Có điều khi ấy con cọp tinh cũng bị hạ rồi nên có trả lời hay không, cũng không còn quan trọng nữa.
Gật gù trước câu chuyện của tên lính tuần dưới quyền của mình, đội trưởng Thành ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã chuyển trưa của mình rồi giật phắt người. Gã đàn ông giữ chức đội trưởng ấy đã lập tức nhìn thẳng vào mặt tên thuộc hạ của mình mà hơi dồn.
- Thôi chết! Mải chuyện mà tôi quên hỏi. Đệ đã lục soát hết mọi ngóc ngách ở gia trang chưa? Trịnh đại nhân có lẽ sắp từ Huỳnh gia trở về đây rồi đó.
Nhìn tách trà đã cạn trơ cả đáy của mình, rốt cuộc Trịnh Thừa cũng không còn kiên nhẫn nữa. Gã đứng phắt dậy mà đập bàn một cái rõ kêu, rồi chỉ mặt Huỳnh Tấn Cương, chủ nhân của Huỳnh gia.
- Huỳnh Tấn Cương! Ta vì nể ông là phú hào giàu có nức tiếng xứ Quán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387994/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.