Trịnh Thừa tiếp lời của Lê Bá Thông để giải thích cho Diệp Thảo hiểu. Lúc này cô gái trẻ đã nhận ra sự quá phận của mình. Nhưng sự tò mò trong thoáng chốc lại chiến thắng nỗi sợ. Diệp Thảo buột miệng nói ra thắc mắc của mình.
- Nếu như lời của Trịnh đại nhân và cậu Thông đây thì kẻ nuôi dưỡng và sai khiến con cọp tinh kia đang có mặt ở Nguyễn gia trang. Vậy có phải con quái vật kia cũng đang ở đây?
Câu hỏi của Diệp Thảo khiến cả Lê Bá Thông và Trịnh Thừa đều phải dừng bước. Trịnh Thừa lúc này không giấu được sự kinh ngạc mà nhìn Diệp Thảo bằng ánh mắt thán phục.
- Không ngờ một nữ nhi chỉ suốt ngày ru rú ở xó bếp như Diệp Thảo cô mà có thể đưa ra được suy đoán khá đến vậy.
Là đang khen hay đang chê? Rõ ràng là khen, nhưng Diệp Thảo lại nghe như đang chê.. chê bản thân Diệp Thảo đã làm cái việc quá phận của một nhi nữ và cả của một người nấu ăn.
Lý trí trở lại làm Diệp Thảo nhận ra bàn tay đặt sai chỗ của mình. Mắt thấy vẻ hồ hởi ban đầu của Diệp Thảo không còn. Và bàn tay nhỏ nhắn nọ cũng đã rời khỏi ống tay áo của mình, Lê Bá Thông khẽ giương cao khóe môi.
- Trịnh đại quan chắc không biết là cô nương Diệp Thảo đây có đọc sách Thánh Hiền. Tài năng cũng không kém cạnh đấng nam nhi chúng ta là mấy đâu. Mà trở lại chuyện chính đi. Bá Thông tôi biết là từ lúc xảy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387993/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.