Trong khi tiếng gọi của Lê Bá Thông lớn hơn, sắc lạnh hơn, nhưng thanh âm để Huỳnh Tấn Cương dừng chân lại là tiếng gọi của Huỳnh Thanh Vân. Bước ra khỏi tấm rèm ngăn giữa nhà trong và ngoài, Huỳnh Thanh Vân cúi thấp đầu để thi lễ với Trịnh Thừa, và cũng là để che đi gương mặt đang đỏ hồng của mình.
Có lẽ những gì mà Huỳnh Tấn Cương nói với bọn Lê Bá Thông, Thanh Vân đã nghe thấy. Nhìn thái độ ngượng ngùng của con gái, Huỳnh Tấn Cương nhất thời không khống chế được cảm xúc mà vươn tay đấm mạnh xuống bàn trà.
- Tên khốn họ Nguyễn đó! Hôm nay ta không giết bây thì ta không phải là người.
Nói rồi gã thương lái đó rút vội thanh kiếm đang treo ở gần đấy mà lao nhanh ra ngoài. Có điều đôi chân đang chuẩn bị nhấc lên chạy thì Huỳnh Tấn Cương đã phải khựng ngay lại. Bởi trước mắt ông là đứa con gái xinh đẹp.
Huỳnh Thanh Vân từ khi nào đã quỳ sụp xuống đất mà ôm lấy một bên chân của cha mình.
- Con xin cha! Chuyện đã đến nước này rồi thì con xin cha hãy lấy đại cục làm trọng. Hãy nghe theo lời của quan huyện để ngài ấy mau chóng tiễu trừ được con cọp tinh kia.
- Nhưng người hại con là thằng Ba Phong mà. Nhưng chàng đã bị con cọp tinh đó suýt lấy mạng rồi đấy thôi.
Huỳnh Thanh Vân khóc nấc lên.
- Có phải như thế là chưa đủ? Có phải là cha mong con và chàng đều bị con cọp tinh ấy cào xé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387995/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.