Diễm Kiều chán ghét đáp lời của Trịnh Thừa.
- Ta gặp tỷ Vân ở ngoài cửa của Nguyễn gia trang này. Còn nghe cả chuyện đại nhân nghi ngờ rằng có người trong Nguyễn gia đã mở cổng dẫn cọp tinh vào trong. Chuyện này rất ư hoang đường!
Diễm Kiều tiếp.
- Trịnh đại nhân là quan của một vùng Diễm Kiều ta rất kính trọng ngài. Nhưng điều đó không có nghĩa là ngài có thể nghĩ xấu cho người của Nguyễn gia. Vì Nguyễn đại nhân mười năm trước đã vì sự an nguy của dân chúng trong vùng mà không tiếc công sức, tiếc tính mạng của bản thân để giao đấu với con cọp tinh kia. Rồi sau khi mọi chuyện được giải quyết thì sao? Thì ngài ấy đã cứu tế cho dân nghèo. Giúp dân xứ Quán Trà này vượt qua nạn đói của mấy năm nắng hạn. Ân đức cao vời như vậy nên dù Trịnh đại nhân có nghi ngờ ai thì cũng không được nghi ngờ Nguyễn đại nhân.
Khuôn mặt mệt mỏi của Trịnh Thừa vì những câu chất vấn của DIễm Kiều mà trở nên xám ngắt. Gã hướng đội trưởng Thành đứng gần đó mà liếc xéo. Nhưng cái cúi đầu mà Trịnh Thừa nhận lại từ đội trưởng Thành không giải quyết được vấn đề gì, nên gã thôi không dùng ánh mắt để thị uy thuộc hạ của mình nữa mà cố tập trung câu từ để đối phó với Diễm Kiều.
- Trần đại tiểu thơ à, phá án không có xem mặt người được đâu. Vì biết người biết mặt, nhưng không thể biết lòng. Và ta đây thì chỉ thực hiện bổn phận của một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387986/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.