Sự việc xảy ra ngay trước buồng ngủ của họ Phan. Nhưng phải đợi cho đến khi mọi người trong nhà có mặt đầy đủ rồi thì gã mới đẩy cửa bước ra. Và gần như ngay lập tức khuôn mặt điển trai của họ Phan bị Nguyễn đại nhân tặng cho một cái đấm, cùng câu chất vấn.
- Tại sao bây lại làm như vậy? Tại sao lại giết bà ấy?
Suy đoán của Nguyễn đại nhân không sai. Vì sự việc xảy ra trước buồng của họ Phan nên hắn chính là tình nghi số một. Nhưng trong lúc Nguyễn đại nhân định giáng thêm vào mặt của họ Phan một cú đấm nữa thì Lê Bá Thông đã kịp kêu lên.
- Cô phụ! Mau dừng lại! Hãy nhìn xem đây là thứ gì?
Thứ gì ở đây chính là những dấu chân nhiễm đầy máu như điều, mà Diệp Thảo cũng như mấy người của Nguyễn gia đã được nhìn thấy sáng ngày hôm qua ở sân sau của gian bếp.
Cô gái trẻ vẫn còn nhớ như in cảm giác của mình lúc đó. Sợ đến mức cơ hàm đông cứng, rồi thì sống lưng lạnh toát và tay chân hoàn toàn không thể cử động.
- Có phải con cọp tinh đó, nó.. nó vẫn còn rình rập ở đâu gần gian nhà sau này để giết người không?
Bà Ba Miên nói trong sự sợ hãi.
- Có thể là như vậy lắm. Bởi hôm qua thì nó ở sau bếp giết gà. Còn hôm nay thì.. Thôi xong rồi! Nguyễn gia trang này không thể ở được nữa rồi.
Tiếng khóc rấm rứt chứa đầy nỗi kinh hãi của bà Ba Miên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387985/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.