Mưa là chuyện của trời của đất.. là hiện tượng thường tình với nhân gian. Nhưng có lẽ vì đã quá lâu trời mới mưa nên tim của Diệp Thảo cứ đánh trống nhịp theo từng giọt nước trời rơi xuống mái hiên. Nàng vui lắm khi cuối cùng cây cỏ của nhân gian cũng được tưới tắm.
Điều đó đồng nghĩa với việc màu xanh sẽ trở lại.. mùa màng sẽ lại bắt đầu có thu. Và bọn trẻ sẽ được cha mẹ chúng cho đi học trở lại.. Một cảm giác vui sướng tột cùng ùa đến, rồi len lỏi vào từng thớ thịt làm Diệp Thảo phải trở mình tới mấy bận mới có thể ngủ được.
Nhưng thức khuya thì sẽ dậy trễ nên mãi đến khi một bên vai bị tỷ Nhân đập mạnh, Diệp Thảo mới từ từ mở mắt ra được. Và thứ ánh sáng dìu dịu của buổi bình minh đập vào con ngươi đã làm Diệp Thảo giật thót.
- Đã là giữa giờ Mẹo rồi sao?
Vội vã hỏi, tâm can Diệp Thảo được thêm một phen sợ run khi đối phương đáp trả nàng bằng cái gật đầu dứt khoát. Gật đầu.. gật đầu ư? Chỉ gật đầu thôi thì giải quyết được gì?
Tại sao lại không gọi Diệp Thảo nàng dậy sớm hơn? Cảm giác uất ức làm cái suy nghĩ kia được dẹp chạy ngang qua đầu. Và cũng vì cái suy nghĩ đó mà gương mặt trái xoan của Diệp Thảo chợt đỏ ửng. Tỷ Nhân phải gọi nàng dậy ư? Tại sao trong khi tỷ ấy còn đang bị thương ở tay..
Ôm sự hối lỗi trong lòng, Diệp Thảo vội tung chăn ngồi dậy. Nàng cuống quýt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387984/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.