Nguyễn Hoành Phong kết thúc câu nói của mình bằng động tác ném vỡ chén rượu đang cầm trong tay. Tiếng "choang" rõ lớn vọng vào khoảng không nhưng bỗng chốc biến mất trong mấy tiếng gió mới xào xạc thổi tới.
Trời đã nổi gió rồi!
Có lẽ sau mấy năm nắng đến ruộng khô cỏ cháy thì đêm nay trời sẽ cho mưa xuống Dinh Bình Hòa này chăng?
Từng đợt gió không hẹn mà kéo tới ầm ào làm ngọn cây chỗ Nguyễn đại nhân đứng cứ hết xô ngang rồi lại xô ngửa. Khiến Nguyễn đại nhân muốn không bị rơi xuống thì chỉ còn cách ôm chặt lấy cành cây lớn trước mặt.
Có điều Nguyễn đại nhân không phải là người duy nhất rơi vào tình huống oái ăm đó. Bởi ở cành cây bên phải Nguyễn đại nhân là lão Duyệt và bên trái là anh Đen.
Bị gió quật tới quật lui đến bận mặt xanh mày xám, anh Đen tay vẫn ôm chặt cành cây, nhưng miệng lại thều thào cầu xin Nguyễn đại nhân.
- Đại nhân ơi! Mình đã ở trên này nửa ngày rồi đó đại nhân. Giờ đã có thể xuống được chưa ạ? Con mắc ói quá đại nhân ơi!
- Bây mắc ói lẽ nào đại nhân không mắc ói à?
Câu mắng ngang của lão Duyệt làm anh Đen không kiềm được mà quét mắt nhìn về phía Nguyễn đại nhân. Nhờ vào chút ánh sáng cuối cùng của những bận ráng chiều, anh Đen đúng đã thấy được gương mặt xanh xám của ông chủ mình.
Nhưng cũng đúng rồi trai tráng trẻ khỏe như anh Đen còn bị gió lay cho đến chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387982/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.