Nhưng bà Hai Cần càng nói thì đứa trẻ lại càng khóc dữ hơn. Tiếng khóc ngằn ngặt của đứa trẻ mới hơn hai tháng tuổi một chút làm những người lớn quanh đó phải cau mày khó chịu. Biết chẳng thể to tiếng, bà Hai Cần ráng kiềm con giận của mình xuống để bên kia bà vú giỗ đứa trẻ.
Và chỉ đợi cho tiếng khóc của cậu Lũy bớt đi chút ít thì Hai Lịch đã lập tức chất vấn bà vú.
- Nói bà làm gì mà núp lén ở cửa buồng của ta? Có phải là để nghe trộm ta nói chuyện rồi mách lẻo lại cho bà Ba hay đại nhân không?
- Có đúng vậy không bà Dao?
Bà Hai Cần cũng quyết định giúp con trai một tay.
- Thế mới nói, ngay ngày đầu tiên gặp bà, ta đã không ưng cái bụng rồi. Người đâu mà giống y như đúc vậy được. Chỉ có là..
- Chắc chắn là không phải. Ba người nhà đó đã ngã xuống vực mà chết rồi!
Hai Lịch cướp lời của bà Hai Cần, rồi lia mắt sang bà vú Dao mà trừng lớn đe dọa.
- Nói! Bà Ba đã cho mụ bao nhiêu tiền?
- Không. Không có!
Bà vú Dao ôm lấy cậu Lũy đã ngừng khóc mà quỳ sụp xuống nền nhà.
- Thưa bà, thưa cậu! Bà Ba và cậu Ba không có cho Dao tôi đồng nào hết. Chuyện tôi đi qua đây lúc này thật ra chỉ là do cậu Lũy. Bà Hai à, bà không nhớ sao? Thầy lang Phan có dặn phải ẵm cậu đi phơi nắng hằng ngày. Nhưng vì trời nắng quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387981/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.