- Đám thợ cũng biết bản thân bị nghi ngờ nên họ đã thề sống thề chết rằng không có chuyện họ giết người. Rồi họ còn nói sẽ quật cái mộ kia lên để chứng minh sự trong sạch của bản thân.
- Rồi họ có làm như thế không? Và người trong mộ là ai?
Hướng mặt về phía người đặt câu hỏi, bà Ba Miên lắc đầu. Khỏi nói Lê Bá Thông đã kinh ngạc như thế nào. Chàng trai trẻ tính mở miệng đặt thêm một câu hỏi gì đó. Nhưng bà Ba Miên đã không cho Lê Bá Thông làm chuyện ấy. Bà Ba Miên hướng ánh mắt của mình về phía thinh không mà tiếp.
- Không thể biết người trong mả là ai cả. Vì họ, mấy người thợ mộc đó không đào ngôi mả này lên. Là Nguyễn đại nhân đã không cho họ làm như vậy. Dân phụ còn nhớ rất rõ những gì mà đại nhân nói khi đó. Rằng: Dù dưới ba tấc đất kia có là người của đám thợ hay là một người dân nào đó trong vùng, thì họ cũng đã được an nghỉ ở đó, cũng đã được nhận sự ban phước của Bà Chúa Ngọc. Mà nếu đã được nhận sự ban phước của Bà Chúa Ngọc thì việc quật mồ quật mả người ta, há chẳng phải là đã xúc phạm thần linh sao. Nên cứ để yên đấy!
- Mọi chuyện chỉ giải quyết đơn giản như vậy thôi sao? Mấy người dân trong làng không có phản ứng gì sao? La hét, mắng chửi đám thợ chẳng hạn?
Hai câu hỏi của Trịnh Thừa được bà Ba Miên đáp lại bằng một tiếng thở dài não
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387980/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.