- Cỏ cao thế này. Hèn chi cô mẫu dặn đem theo cuốc và liềm.
Lê Bá Thông nói sau khi nhìn thấy đám cỏ dại cao quá nửa người ở sau miếu. Nhưng khi Lê Bá Thông vừa dứt câu thì Trịnh Thừa Trịnh đại nhân đã nói ngay ra thắc mắc của mình. Gã nói:
- Nhưng Bá Thông huynh thấy kì quặc không? Trong khi xung quanh trước sau và cả bên cạnh đều được sạch cỏ thì chỗ đó lại um tùm như thế. Chưa kể Bá Thông huynh thấy không? Chỗ cỏ đó chỉ rộng bằng cái giường con thôi mà. Sức trai tráng chỉ làm cố một chút là xong. Mắc chi lại để một mớ như này rồi giờ cũng phải dọn.
- Là vì nơi đó một cái mả. Là một cái mả hoang.
Bà Ba Miên từ khi nào đã thắp hương xong. Và ra đứng cùng bọn Diệp Thảo. Nhưng câu trả lời của bà thì thật khiến ai nấy ở đó đều phải lạnh gáy. Một cái mả.. một cái mả hoang sao?
Đưa mắt ngó quanh để tìm cho mình một chứng cớ nào đó để phản bác, nhưng rốt cuộc sau khi đưa mắt đảo tới đảo lui mấy bận trong khuôn viên của cái miếu thì Diệp Thảo đành phải chấp nhận lời khẳng định mà bà Ba Miên vừa nói.
Đó là một cái mả..
Khu đất bị cỏ cây mọc um tùm kia chính là một cái mả.
Nhưng tại sao lại có một cái mả trong khuôn viên của miếu Bà Chúa Ngọc? Hay cái mả đã có ở đây trước khi miếu Bà Chúa Ngọc được dựng lên?
Hình như thắc mắc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387979/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.