Từng chùm nắng cứ thi nhau lao xuống cái nón lá mỏng tang mà Diệp Thảo đội trên đầu, khiến mồ hôi mẹ mồ hôi con từ đâu tuôn ra xối xả. Có lẽ hôm nay nắng nóng đã lên tới đỉnh điểm..
Và câu chuyện của Trịnh Thừa đại nhân kể cũng đã đạt đến đỉnh điểm của sự bi thương.
Bi thương đến độ gã đàn ông cao lớn đó phải vén ống tay áo để lau đi những giọt nước mắt, đã chảy dài xuống hai bên má từ lúc nào.
- Vậy dân phụ biết rồi! Mẹ của đại nhân tên Dao. Vì là hai chị em sinh đôi nên mẹ của đại nhân và vợ của họ Phan kia rất nhau.
Không xinh đẹp tuyệt trần, nhưng ở hai chị em họ toát lên một nét duyên ngầm mà hễ ai trông thấy đều cảm thấy thương mến.
- À, đúng rồi!
Bà Ba Miên dừng lại để vươn tay chắn ngang mặt tỷ Nhân, làm cô gái trẻ đó dù không muốn cũng phải ngẩng đầu lên nhìn. Bên này bà Ba Miên cũng hài lòng với cái ngẩng đầu của tỷ Nhân lắm. Bà vồn vã dắt tay cô gái trẻ tới trước mặt Trịnh Thừa đại nhân và nói:
- Có phải mẹ của đại nhân và vợ của họ Phan có nét giống đứa con gái này. Mà không, phải ngược lại mới đúng. Con Nhân này rất giống mẹ của đại nhân và vợ của họ Phan, đó là lí do mà dù con Nhân này nó câm, dân phụ vẫn quyết nhận nó và bà dì ruột của nó vào làm cho Nguyễn gia. Vì khi còn ở đây ta với vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387978/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.