Đang còn bận rộn tâm trí với những dấu chân đầy máu từ chỗ xác con gà hướng ra bờ giậu, Lê Bá Thông đã hơi giật mình khi nghe tiếng gọi của lão Duyệt.
- Đại nhân! Đại nhân! Lại mà xem nè!
Dù là không gọi mình, nhưng trước tiếng gọi có phần phấn khởi của lão Duyệt, Lê Bá Thông đâu thể ngó lơ. Chàng vội vàng quay đầu thì theo hướng tay chỉ của lão Duyệt. Bên kia dù biết tiếng gọi của mình đã thu hút sự chú ý của mấy người bọn Lê Bá Thông, nhưng lão Duyệt vẫn kiên nhân chờ đợi sự đáp trả của Nguyễn đại nhân.
Và Nguyễn đại nhân đã đáp trả lại tiếng gọi của lão Duyệt thật. Nhưng không phải bằng lời mà là bằng những bước chân vội vã của mình.
- Sao vậy?
Nguyễn đại nhân hỏi.
Nhưng liền sau đó gã đàn ông đã phải khựng ngay lại. Đôi mày của Nguyễn đại nhân trong phút chốc đã chau lại.
- Sao.. Sao lại có chuyện này?
- Còn sao nữa đại nhân ơi! Con cọp này không phải là con cọp tinh đó. Đây! Đại nhân xem con cọp này dù là có ba chân như con thú đã thành tinh kia, nhưng Đại nhân nhớ không? Con yêu quái đội lốt cọp kia có chân sau bên phải bị mất một ngón chứ không phải là chân bên trái.
- Cái này?
Nguyễn đại nhân ngập ngừng.
Bên kia lão Duyệt vẫn tiếp tục.
- Đại nhân à, hãy tin tưởng Duyệt tôi! Năm đó sau khi theo đại nhân khảo sát những hiện trường giết người của cọp tinh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387977/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.