Cố tình quay đầu để nhìn lại phía trong gian bếp. Và sau khi xác định bản thân đã nghe đúng thì Diệp Thảo chẳng còn để ý tới phép tắc nữa. Nàng ú té lao người qua chỗ đứng của Lê Bá Thông để chạy ra phía sau bếp. Đúng vậy! Từ lúc biết được hoàn cảnh éo le của tỷ Nhân, Diệp Thảo đã xem tỷ Nhân như một người thân của mình vậy.
Nhưng kết cục của Diệp Thảo cũng không khá hơn người đi trước mình là mấy. Bởi Diệp Thảo cũng té ngồi xuống nền đất và thét lên thất thanh như tỷ Nhân. Lê Bá Thông từ lúc Diệp Thảo lách người để chạy qua, chàng đã thật lòng muốn ngăn cô bé con đó lại. Nhưng tiếc là chàng đã chậm một chút.
Không chờ đợi Nguyễn đại nhân và bà Ba hay người chủ nào đi trước để giữ phép tắc thường ngày, Lê Bá Thông vội xoay người chạy theo chân của Diệp Thảo.
Nhưng không phải là chàng lo lắng gì cho cô bé có tên Diệp Thảo, mà là.. chàng sợ cô gái đó sẽ làm mọi thứ ở sau bếp ấy bị hỗn loạn.
Những thứ mà chính Lê Bá Thông khi vừa nhác thấy cũng hồn xiêu phách tán. Thật vậy! Con gà trống choai hôm qua Lê Bá Thông thấy bọn con Lành cột chân nhốt vào lồng, giờ đã chết cứng.
Và nó đã chết đâu độ giờ Tý, hoặc đầu giờ Sửu. Với toàn bộ máu trong cơ thể đã chảy hết ra nền đá. Nhưng đó vẫn chưa là điểm đáng sợ và cũng không phải là điều mà Lê Bá Thông muốn Nguyễn đại nhân cùng bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387976/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.