Bà Ba Miên bằng một cách nào đó đã khôi phục được thần thái thường ngày, dù gương mặt bà hiện giờ vẫn đang còn rất tái. Người đàn bà với tư cách là chủ nhà đó lần nữa nhắc lại câu sai bảo khi nãy.
- Con Lành! Bây có nghe ta nói gì không? Ra sau bếp bắt con gà làm lông đi.
Câu nói kèm theo ít nhiều nộ khí, và một ánh mắt sắc lạnh làm con Lành vội dạ vâng liên tục rồi chạy biến đi. Còn lại Diệp Thảo và tỷ Nhân trong bếp với những cái bánh lá ngổn ngang trên bàn. Và thật là nếu không bận rộn với mấy cái bánh đó thì chắc chắn Diệp Thảo cũng sẽ chạy theo con Lành ra sau bếp.
Bởi lúc này trong bếp một không khí nặng nề đang đè nghiến lên lồng ngực của hai cô gái trẻ. Bà Ba Miên từ nãy giờ vẫn trông theo bóng lưng của con Lành bỗng quay ngoắt đầu nhìn bọn Diệp Thảo.
- Làm cái gì mà sững ra vậy hả? Còn không mau đi lấy nồi để còn luộc bánh.
Tiếng quát của bà Miên làm tỷ Nhân suýt chút nữa đánh rơi cái bánh gói đang cầm trong tay. May sao Diệp Thảo đứng cạnh trông thấy nên đã chụp kịp. Có điều cái bánh giờ không còn ra hình dạng của cái bánh nữa. Nó nát bấy với nhân bột lẫn lộn, với từng mảng lá chuối rách tươm.
- Tỷ Nhân à!
Kéo nhẹ ống tay áo của cô gái đứng cạnh mình, Diệp Thảo gọi khẽ. Bên kia tiếng gọi không lớn không nhỏ kia đã như dắt con Nhân ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387975/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.