- Có phải con đang trông con Lành hay con Nhân gì đó ra phụ con rửa chén? Đừng có tâm lý ỷ lại như vậy vì ở đời không có ai phụ giúp ai mà vô tư đâu con. Bởi ai trong chúng ta cũng đều có trí tuệ và lòng tham. Tuy kẻ tham ít, người tham nhiều, nhưng tựu chung lại thì ai cũng sẽ có những toan tính để đem phần lợi về cho chính mình.
- Dạ, con biết thưa bác Ba. Chỉ là con thấy buồng bà Hai còn sáng đèn trong khi buồng bà Ba đã tắt đèn nên có chút không quen mắt.
Câu nói của Diệp Thảo làm lão Ba Duyệt phải cau mày lia mắt về phía cửa sổ buồng ngủ của bà Ba. Một màu đen đặc bao phủ lấy căn buồng đã làm lão quản gia có chút kinh ngạc. Nhưng với kinh nghiệm sống dày dạn, chút kinh ngạc đó không có cơ hội hiển hiện lâu trên mặt lão Duyệt.
Lão Duyệt chuyển giọng điềm tĩnh.
- Là chuyện bình thường thôi. Trời tối đi ngủ, mà đi ngủ sớm một chút là do hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Con biết và chứng kiến toàn bộ mà. Còn về phía bà Hai chưa ngủ là do bà chưa buồn ngủ, hoặc lo sợ một chuyện gì đó.
- Lo sợ sao ạ?
Vội vàng hỏi lại, Diệp Thảo lập tức ỉu xìu khi nhận lại từ lão Duyệt một cái lắc đầu. Lão Duyệt nói.
- Ta chi nói bừa vậy thôi.
- Dạ! Con biết rồi!
Đáp lại một câu cho có lệ, Diệp Thảo nhẹ nhàng ngồi xuống bậc thềm chỗ giếng nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387974/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.