"Sụp đổ", hai từ ngắn gọn nhưng lại có một sức sát thương đến độ ghê gớm. Cảm giác sợ hãi lo lắng bủa vây khiến Lê Bá Thông chẳng dám chần chừ thêm phút giây nào nữa. Bên kia sau khi đợi Bá Thông bước vào bên trong căn buồng thì Huỳnh Thanh Vân vội ra hiệu tên Sửu đứng ở ngoài đóng cửa lại.
Ánh nến được thắp sáng ở góc buồng làm soi rõ những thứ bên trong nó. Là những hòm xiểng, rương gỗ được chất ngang bày dọc khắp trên nền nhà. Đóng xong cửa nẻo tiến vào trong thì Huỳnh Thanh Vân thấy ánh mắt có chút nghi hoặc của Lê Bá Thông.
Với bản tính thông minh nhanh nhạy, nàng tiểu thơ họ Huỳnh lập tức hiểu được nguyên nhân. Cô gái trẻ hướng Lê Bá Thông mà hừ lạnh.
- Lê công tử! Lẽ nào công tử nghĩ Thanh Vân tôi sẽ mời công tử vào khuê phòng của tôi sao? Xin lỗi công tử nhé! Vân tôi đây chẳng qua là thấy chuyện bất bình thì muốn ra tay tương trợ thôi. Chứ tôi không có ý gì với công tử đâu.
- Tôi..
Bị nói trúng tim đen Lê Bá Thông có chút ngượng ngùng. Nhưng cái sự ngượng ngùng kia đã nhanh chóng biến mất bởi ánh mắt có phần sắc lạnh của Huỳnh Thanh Vân và nhất là hai chữ "bất bình" trong câu nói vừa rồi của nàng tiểu thơ nổi tiếng tài giỏi của xứ Quán Trà.
- Huỳnh tiểu thơ! Bất bình là thế nào? Rồi khi nãy cô nói Nguyễn gia sụp đổ nữa. Có phải là cô đã biết gì rồi phải không? Nếu vậy thì xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387973/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.