Và cũng im lặng vì lo lắng cho thương thế của Hai Lịch. Vì thế mà cả Lê Bá Thông, cậu Ba và cả bà Ba nữa, ai nấy đều xúm vào vực Hai Lịch dậy để dìu vào buồng như dìu một kẻ bị ốm ngất giữa đường vậy.
Đợi cho bóng dáng những chủ nhân của Nguyễn gia đi khuất, con Lành mới vỗ ngực một cái rõ lớn mà cảm thán.
- Sợ thật đấy! Từ xưa tới giờ chưa khi nào tôi sợ như thế này đấy! Cứ tưởng đại nhân sẽ một quyền mà giết chết cậu Hai chứ.
- Phỉ phui cái miệng bây đi nha con Lành! Bộ bây muốn bị đuổi khỏi Nguyễn gia hả? Chưa kể trước khi bị đuổi đi, bây còn bị ăn đòn đến chết đi sống lại nữa đó.
Người vừa lên tiếng sửa lưng con Lành là bà vú. Đã là lần thứ hai được gặp người đàn bà đi cùng tỷ Nhân đến Nguyễn gia. Nhưng đây mới là lần Diệp Thảo được nhìn rõ mặt của bà vú. Gầy nhẵn, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn sáng ngời, lanh lợi.
Bà vú để lại cho Diệp Thảo một suy đoán về thân thế của bà ấy, rằng có thể bà ấy vốn là phu nhân của một kẻ có chức sắc hoặc bạc tiền, nhưng rồi bị thất thế nên mới đi ở đợ cho người ta như vậy.
Và nhưng lời mà bà ta nói với con Lành để sửa nó đã phần nào chứng minh cho suy đoán của Diệp Thảo. Nhưng cô gái trẻ chưa kịp bắt chuyện để khai thác sâu hơn, hòng biết rõ hơn về bà vú này thì con Lành đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387969/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.