Nguyễn Hoành Phong cất giọng trêu chọc:
- Vậy là đúng rồi! Khai thật đi, người mà Bá Thông huynh thích là Huỳnh tiểu thơ Huỳnh Thanh Vân? Còn nếu không phải là Huỳnh Thanh Vân thì sẽ là Trần tiểu thơ Trần Ngọc Diễm Kiều.
Không thèm ngẩng đầu lên, Lê Bá Thông đáp lời của đối phương bằng một thái độ dửng dưng:
- Thật sao? Vậy mà Bá Thông tôi lại nghĩ người mà hai tiểu thơ ấy thích là Phong đệ kia.
Một tiếng cười hô hố phát ra từ chỗ Nguyễn Hoành Phong, nhưng nó chỉ có một tiếng duy nhất, bởi sau đó cậu trai trẻ đã ngưng bặt để trừng mắt nhìn Lê Bá Thông.
- Đùa như thế là không vui nhé! Hai tiểu thơ ấy xinh đẹp thì xinh đẹp thật, nhưng người thì õng ẹo đến chảy cả nước, người thì rắn như hòn đá tảng. Phong đệ đâu có điên mà sờ vào họ chứ.
- Với Trần tiểu thơ õng ẹo là lẽ đương nhiên vì nàng ấy là ái nữ của quan Đốc. Được cưng yêu chiều chuộng từ tấm bé nên lẽ thường sẽ quen làm nũng. Còn Huỳnh tiểu thơ rắn rỏi, mạnh mẽ cũng là chuyện rất dễ hiểu, bởi nếu không mạnh mẽ, rắn rỏi thì sao nàng ấy có thể đứng ra gánh vác sản nghiệp của nhà họ Huỳnh.
- Nói chuyện thật thấu tình đạt lý. Nhưng càng như vậy thì Phong ta càng muốn biết hình mẫu người vợ của Bá Thông huynh. Rằng ai sẽ chinh phục được một kẻ quá lí trí như Lê Bá Thông đang ngồi đây. Thật sự.. thật sự rất mong chờ!
Chỉ đáp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387970/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.