Đứng im.. Tại sao lại đứng im trước hành động bất nhã kia? Hay cô ta cũng giống như các cô nương khác, muốn đổi đời bằng cách lăn lên giường của cậu Hai Nguyễn gia?
Một nụ cười chế giễu lập tức xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của Lê Bá Thông. Nhưng cái khóe môi đang giương cao đó đột nhiên dừng lại, trong một khoảnh khắc gã đàn ông đó đã nhìn thấy sự sợ hãi đến cùng cực trong đáy mắt của cô gái trẻ.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu làm nụ cười vừa dừng lại kia đã được tiếp tục, và thậm chí là còn đậm hơn lúc trước. Vì giờ đây Lê Bá Thông đang cười cho cây bút mà bản thân đã ném về phía Diệp Thảo.
Và còn kèm với hành động đó là tiếng thét:
- Cẩn thận!
Tiếng thét chẳng quá lớn như sấm động sét rền, nhưng lại khiến cho tâm trí đang bị động của Diệp Thảo được thức tỉnh. Nàng nhẹ nhàng bước chân sang một bên một bước để tránh bàn tay khiếm nhã của cậu Hai Lịch, và cũng là để hứng trọn đầu bút của Lê Bá Thông. Một vệt mực đen kéo dài từ giữa trán xuống giữa mũi làm Diệp Thảo không khác gì một chú mèo mới rúc từ trong bếp lò chui ra.
Xấu xí thật! Chưa kể Diệp Thảo còn bị té ngã xuống nền đất ẩm làm người ngợm lấm lem dơ bẩn. Phải lúc thường Diệp Thảo sẽ gào thét than trời trách đất, nhưng lúc này đây Diệp Thảo nàng lại cảm kích người ném cây bút ấy rất nhiều.
Lồm cồm bò dậy, Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387968/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.