Buổi sáng sau khi giải tỏa được hiểu lầm thì hình như con người ta càng biết quý trọng sự tồn tại của đối phương hơn. mọi sự quan tâm và săn sóc đều đặc biệt ở mức độ tốt nhất. Bất cứ mọi hành động nào của cô chuẩn bị diễn ra cũng đều bị anh cản trở.
Ngay cả việc được ngồi tự ăn như một người anh cũng không cho phép cô có quyền đó. Bởi vì, anh sẽ là người bón cho cô từng miếng thức ăn. Cho đến từng ngụm sữa. Tuy khá tận hưởng với sự săn sóc của anh. Nhưng mà ở trong môi trường, chỉ tính mình người làm thôi đã là cả chục người thế này cũng thật là làm cho cô không khỏi cảm thấy ngượng ngùng mà.
Sau khi thấy cô đã no, anh mới nhẹ nhàng hỏi ý kiến của cô.
" Tiểu Vy à. Từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ hầu như không có thời gian riêng tư ở bên nhau. Em có thấy như vậy sẽ buồn không?"
" Thật sự là thời gian bên nhau của chúng ta bên nhau khá ít thật. Cũng vì do đặc thù của công việc nữa. So với một cặp đôi yêu nhau bình thường hầu như chúng ta còn chẳng có thời gian hẹn hò."
" Anh thật sự muốn chúng ta có thể yêu nhau như những cặp đôi bình thường. Anh muốn lên kế hoạch cho một cuộc hẹn hò. Em thấy sao?"
Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự mong chờ. Cô nhìn anh giờ này chẳng khác gì một đứa trẻ đang làm nũng đòi quà bày ra bộ mặt đáng thương khiến cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067440/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.