Văn Lê Vy vừa bước vào phòng khách thì Lâm Ngạo Thiên đã ôm chầm lấy cô từ phía đằng sau. Cô giật mình, nhưng nhận ra bây giờ đã là nửa đêm, cô không dám nói lớn vì trong nhà còn rất nhiều người làm.
" Anh đang làm cái gì vậy? buông em ra. trong nhà đang còn rất nhiều người làm đó. Anh không ngại nhưng em ngại ".
" Không, anh không buông. Giờ này mọi người ngủ hết rồi em ngại gì. Mà kể cả mọi người có thức anh cũng không buông."
Cô thật sự chào thua với cách lý luận của anh mà. Anh có cần phải cùn lí lẽ đến vậy không.
" Thì anh cứ buông em ra đi đã."
mặc cô nói, hai cánh tay anh càng xiết chặt lấy cô hơn.
" không, nếu anh buông em ra rồi, em sẽ tránh mặt anh. Em có thể nghe anh nói được không? em chỉ cần đứng im như vậy thôi. Anh có rất nhiều điều muốn nói với em."
Thấy cô không còn có ý định vùng vẫy khỏi mình nữa anh biết rằng cô đã chấp nhận nghe anh nói. Anh nói với cô nhưng giọng anh đầy sự tiếc nuối.
" Anh biết anh đối xử với em như vậy là anh không tốt. Bản thân anh cũng tự biết không tin tưởng lẫn nhau là điều tối kỵ trong tình yêu. Nhưng anh chính là người ngu ngốc, đã biết còn phạm phải càng đáng trách hơn. Đã vậy, anh lại còn ghen tuông mù quáng, nóng giận với em. Anh thấy mình đúng thật sự là một thằng tồi mà."
Anh càng nói thì bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067441/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.